Bỏ qua đến nội dung chính
nvons

Chương 1

Bữa Tối Sỉ Nhục

901 từ

“Mẹ em nói đúng, anh đúng là đồ vô dụng.”

Giọng Lâm Hương lạnh tanh xé toạc bầu không khí vốn đã ngột ngạt của bữa tối chủ nhật. Cả bàn ăn chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng đũa va vào bát. Lê Minh ngồi im, tay siết chặt đôi đũa đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Không phải lần đầu anh nghe những lời này, nhưng hôm nay – khi cả nhà vợ quây quần, khi trước mặt bàn ăn đầy ắp thức ăn đặt dưới chân anh như bố thí – cảm giác nhục nhã dâng lên tận cổ họng, mặn chát.

Bà Hoa, mẹ vợ anh, khẽ cười khẩy, đặt đũa xuống rồi nói to: “Con rể tôi mà. Lái xe công nghệ sướng lắm, ngày kiếm được vài trăm, đủ nuôi vợ nuôi con.” Bà cố tình nhấn mạnh từ “con rể”, ánh mắt khinh khỉnh quét qua Minh như thể anh là một thứ rác rưởi. Những người họ hàng xung quanh bàn xì xào, cười cợt. Một ông chú cạnh bà Hoa bổ sung: “Giờ ai cũng làm ăn lớn, chỉ có thằng Minh là chạy xe. Nhục quá!”

“Chị Hương xinh đẹp thế mà lấy phải thằng lái xe, phí quá.” Một người dì họ nói với vẻ tiếc nuối, tay phe phẩy quạt. “Tao thấy thằng Trần Vũ hồi xưa hợp với nó hơn. Giờ nó làm giám đốc ngân hàng, giàu sụ rồi. Nghe đâu sắp mua Lexus.” Mắt bà lấp lánh tham lam.

Minh vẫn im lặng. Anh đưa mắt nhìn Hương, hy vọng cô nói một câu bênh vực. Nhưng Hương chỉ cúi mặt, mím chặt môi, không dám nhìn ai. Trong lòng cô cũng có chút chạnh lòng – nếu ngày đó không phải Trần Vũ phản bội, có lẽ cuộc sống đã khác. Cô bóp chặt chiếc khăn ăn, đấu tranh tư tưởng.

Bỗng tiếng chuông cửa vang lên, dứt khoát và quen thuộc. Người làm mở cổng, và một bóng người đàn ông cao lớn, vest Brioni đắt tiền, bước vào. Trần Vũ – nụ cười hào hoa, nước hoa thoang thoảng, đồng hồ Rolex lấp lánh dưới ánh đèn chùm. Hắn cười, để lộ hàm răng trắng đều: “Chào bác, chào mọi người. Tôi đi ngang qua, ghé thăm một chút.” Hắn đưa mắt liếc Hương, rồi dừng lại trên Minh với vẻ khinh bạc, khẽ nhếch mép. “À, anh Minh vẫn khỏe chứ? Lái xe công nghệ chắc cực nhọc lắm nhỉ? Không như tôi, suốt ngày ngồi điều hòa, ký vài tờ giấy là xong.”

Minh không đáp. Hắn cố tình ngồi xuống cạnh Hương, khoe chiếc điện thoại mới, kể về thành tích: mua xe Lexus LX570, thăng chức Phó Tổng, chuẩn bị mở thêm chi nhánh Đà Nẵng. Cả bàn say sưa nghe, thỉnh thoảng lại hướng ánh nhìn về phía Minh để so sánh, để đay nghiến. Bà Hoa xuýt xoa: “Nhìn anh Vũ kìa, tương lai sáng lạn. Có đứa con gái nào gả được cho nó thì sướng cả đời.” Bà liếc xéo Minh.

Trần Vũ liếc Hương một cái đầy ẩn ý, giọng ngọt như mật: “Ai biết đâu, bác. Có người từng không biết quý trọng, giờ mới thấy hối hận.” Hương đỏ mặt, cắn môi đến bật máu. Lòng cô như dao cắt – Trần Vũ nói đúng, cô thực sự hối hận khi ngày đó tha thứ cho Minh. Cô nhìn Minh, rồi quay mặt đi.

Minh đứng dậy, ghế kêu lạch cạch trên nền đá. “Cho em ra ngoài hít khí một chút.” Anh không đợi ai phản ứng, bước nhanh ra sân sau, bỏ lại sau lưng những tràng cười và lời bàn tán. Đứng dưới màn đêm, anh hít sâu làn khí lạnh, cố nén ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực. Những ngón tay run lên, không phải vì sợ, mà vì phẫn nộ.

Rồi điện thoại rung. Số lạ nhưng đầu số 090… quen thuộc. “Alo?” Minh nghe máy, giọng gấp gáp pha chút khàn.

“Thưa CEO, thương vụ sáp nhập đã hoàn tất. Ngày mai anh phải có mặt để ký giấy tờ. Tập đoàn Hoàng Gia chính thức nắm 70% cổ phần ngân hàng.” Giọng trợ lý dứt khoát, không cảm xúc.

Mắt Minh tối sầm lại. Tay anh buông thõng, máy rơi xuống đất, âm thanh va chạm khô khốc. Đứng đó, anh không khóc, không cười – chỉ lặng người nhìn vào căn nhà đầy ánh đèn và tiếng cười chế giễu vọng ra. Trong khoảnh khắc, anh hiểu rằng trò chơi đã thay đổi. Một nụ cười lạnh lẽo kéo dài trên môi.

Mở cửa bước vào, tiếng cười tắt dần. Ánh mắt anh lướt qua Trần Vũ đang huyên hoang về chiếc Lexus, qua mẹ vợ đang nịnh bợ, qua Hương đầy ái ngại. Anh thấy tất cả, và môi anh mấp máy một nụ cười lạnh.

“Có chuyện gì vậy?” Hương hỏi, vẻ lo lắng lẫn tò mò.

“Không có gì. Chỉ là… một tin bất ngờ.” Minh đáp, giọng bình thản đến kỳ lạ. Anh ngồi xuống, tay run nhẹ rót chén trà. Trong đầu anh, hàng trăm kế hoạch đang vụt qua. Ngày mai, tất cả sẽ thay đổi. Hắn nhìn Trần Vũ đang cười nói, và biết rằng rất nhanh thôi, nụ cười đó sẽ tắt.

Chương 1Sau →