Bỏ qua đến nội dung chính
nvons

Chương 2

Chiếc Rolls-Royce

847 từ

Sáng hôm sau, Lê Minh thức dậy sớm hơn thường lệ. Ánh nắng ban mai hắt qua rèm cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng. Hương vẫn còn say ngủ, hơi thở đều nhẹ. Anh nhẹ nhàng rời khỏi giường, không muốn đánh thức cô.

Hôm qua, cuộc gọi đó vẫn vang vọng trong đầu: 'CEO, thương vụ sáp nhập đã xong. Ngày mai anh phải có mặt.' Giọng đối tác khẩn trương nhưng đầy tôn trọng. Anh mỉm cười lạnh. Đã đến lúc.

Minh mặc bộ vest đắt tiền nhất – Giorgio Armani màu xám than – chiếc cà vạt lụa xám tro. Anh vuốt phẳng ve áo, ngắm mình trong gương. Không còn là Lê Minh lái xe công nghệ với chiếc áo phông cũ nữa. Trong mắt anh ánh lên tia sắc lạnh của một người đàn ông quyền lực.

Anh bước ra khỏi phòng, Hương vẫn say ngủ. Anh khẽ khép cửa, lòng nghĩ: Chỉ vài tiếng nữa thôi, mọi thứ sẽ thay đổi. Rồi anh đi thẳng ra thang máy, không ngoái lại.

Buổi sáng tại ngân hàng, Hương ngồi trước máy tính, tâm trạng bất an. Cô buồn bực trừng nhìn màn hình, không tập trung nổi vào số liệu. Đêm qua Minh về muộn, nụ cười lạnh của anh khiến cô sợ hãi. Chưa bao giờ cô thấy anh như thế – bình thản, tự tin, như thể người đàn ông khác.

Điện thoại reo, đồng nghiệp Linh gọi: 'Hương, ra ngoài uống cà phê đi. Mày xanh xao quá, cần không khí trong lành.' Hương gật đầu. Đúng, cô cần không khí. Hai người bước ra quán cà phê đối diện, Lynda đang tán chuyện với mấy cô gái ở quầy.

Bỗng nhiên, mắt Hương chạm vào một thứ gì đó. Một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen bóng đỗ trước cửa khách sạn sang trọng cạnh ngân hàng. Nó tỏa ra khí thế khiến mọi xe xung quanh lu mờ. Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống.

Tim Hương như ngừng đập. Đó là Lê Minh. Anh mặc vest, đi giày da, đầu tóc gọn ghẽ, khác hoàn toàn hình ảnh người chồng lái xe ôm công nghệ. Minh quay lại, nói gì đó với tài xế già lịch lãm, rồi bước vào khách sạn. Hương đứng chết lặng, tay run run suýt đánh rơi tách cà phê. 'Sao anh ấy lại ở đây? Xe đó... xe đó phải hàng tỷ đồng.' Cảm giác ghen tuông dâng lên như ngọn lửa. Hay là Minh ngoại tình với người phụ nữ giàu có? Linh thấy mặt Hương tái mét, hỏi han. 'Không sao,' Hương lắc đầu, nhưng trong lòng rối bời.

Trong phòng họp khách sạn, Lê Minh ngồi đối diện với các đối tác lớn – những con sói già trên thương trường. Anh điềm tĩnh ký từng trang hợp đồng, tiếng bút sột soạt. Đặt bút xuống, anh ngẩng lên: 'Tôi hy vọng hợp tác vui vẻ.' Một giám đốc cười: 'Chủ tịch Lê, thương vụ lần này sẽ làm bá chủ thị trường vận tải.' Minh gật đầu, mắt lạnh: 'Còn chuyện ngân hàng, tôi sẽ tự xử lý.' Cuộc họp kết thúc, Minh ra về. Tài xế mở cửa kính, anh bước lên xe, nội thất da bọc nâu sang trọng.

Chiều tối, Hương về nhà, thấy Minh đang nấu ăn. Anh vẫn mặc áo phông cũ, quần jean bạc màu. Mùi thức ăn thơm nức. Cô ngồi xuống ghế, lòng nặng trĩu. Giọng cô run run: 'Minh, sáng nay em thấy anh...' Minh ngước lên, mắt bình thản: 'Thấy anh ở đâu?' 'Trước khách sạn, trong một chiếc Rolls-Royce. Anh mặc vest, nhìn như tổng giám đốc.' Minh im lặng vài giây, rồi mỉm cười: 'Em nhìn nhầm rồi. Anh suốt ngày lái xe, làm gì có vest hay xe sang?' Hương cau mày: 'Anh nói dối. Em thấy rõ mặt anh.' Minh thở dài, bỏ thìa xuống: 'Hương, anh không có gì giấu em. Hãy tin anh.' Nhưng trong lòng Hương, sự nghi ngờ càng lớn. Cô không biết tin ai.

Hôm sau, Hương đến ngân hàng, thấy Trần Vũ đứng đợi ở cửa, tựa vào chiếc Lexus. Hắn cười đểu: 'Hương, em có khỏe không?' Cô lạnh lùng: 'Anh đến làm gì?' Trần Vũ bước lại gần: 'Chồng em hôm qua ở khách sạn đúng không? Anh ta gặp ai?' Hương giật mình: 'Sao anh biết?' 'Haha, anh có mắt trong khắp nơi. Tin anh đi, Lê Minh không đơn giản đâu. Hương lắc đầu: 'Đừng nói xấu chồng tôi.' Trần Vũ cười khẩy: 'Cô không biết chồng mình làm gì đâu. Tôi sẽ cho cô thấy sự thật.' Nói rồi hắn quay lưng bỏ đi, để lại Hương với nỗi hoang mang tột độ.

Tối đó, Hương ngồi ôm gối, nhìn chăm chăm vào khoảng không. Cô tự hỏi: Có nên lén theo dõi Minh? Hay Trần Vũ đang cố gieo rắc mâu thuẫn? Nhưng hình ảnh chiếc Rolls-Royce cứ ám ảnh. Cô cần câu trả lời.