Sáng hôm sau, Lâm Hương bước vào ngân hàng với tâm trạng nặng trĩu. Cô vẫn không thể quên cảnh chồng mình bước ra từ chiếc Rolls-Royce đắt tiền, ánh mắt lạnh lùng như thể cô chỉ là người xa lạ. Và rồi Trần Vũ, với nụ cười nham hiểm, nói rằng sẽ cho cô thấy sự thật. Cả đêm qua cô không ngủ được, chỉ biết ôm gối mà khóc.
Hương ngồi vào bàn làm việc, tay run run cầm cốc cà phê. Mùi cà phê đắng ngắt hòa lẫn với mùi giấy tờ cũ kỹ quanh cô. Điện thoại trên bàn bất ngờ reo vang, làm cô giật mình. Giọng Trần Vũ lạnh tanh: 'Cô Hương, toàn bộ nhân viên có mặt tại phòng họp lớn lúc 10 giờ. Có cuộc họp cổ đông quan trọng với sự tham gia của chủ tịch mới từ tập đoàn Hoàng Gia.' Hương sững sờ: 'Chủ tịch mới ư?' Từ trước tới nay cô chưa từng nghe tin tức gì về việc này.
Trong phòng riêng của giám đốc, Trần Vũ đứng trước gương, nở nụ cười mãn nguyện. Hắn chỉnh lại cà vạt đỏ thẫm, vuốt tóc mượt mà, và mỉm cười với chính mình. 'Tháng này tao sẽ là chủ tịch,' hắn lẩm bẩm. 'Sau thương vụ Hoàng Gia, ai còn cản được tao?' Hắn nhấc điện thoại gọi cho cô bồ: 'Tối nay em nhé, chủ tịch mới sẽ dẫn em đi ăn tối.' Lòng hắn rạo rực như chim sổ lồng.
Phòng họp lớn chật kín người. Các cổ đông ngồi bàn tròn, vẻ mặt căng thẳng. Giám đốc các phòng ban đứng phía sau. Nhân viên thì xì xào bàn tán. Mùi nước hoa đắt tiền và mùi mồ hôi lo lắng quyện vào nhau. Trần Vũ ngồi ở đầu bàn, tay chống cằm, mắt híp lại đầy kiêu hãnh. Hắn liếc nhìn đồng hồ đeo tay – còn 5 phút nữa là 10 giờ. 'Cứ tưởng tượng mặt bọn họ khi thấy tao bước lên ghế chủ tịch,' hắn nghĩ thầm.
Đúng 10 giờ, cánh cửa phòng họp mở ra. Một người đàn ông trẻ bước vào, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. Anh mặc vest đen, mái tóc hơi rối, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo. Trần Vũ nhíu mày, nụ cười biến mất. Hắn không tin vào mắt mình: 'Lê Minh? Nó đến đây làm gì?'
Lâm Hương suýt đánh rơi tách cà phê khi nhận ra chồng mình. Cô buột miệng: 'Lê Minh?' Anh ấy đến đây? Trong bộ vest sang trọng? Không lẽ… Cô cảm thấy chân mình yếu dần.
Lê Minh tiến đến vị trí chủ tọa, kéo ghế ra và ngồi xuống với một khí thế khiến cả phòng im lặng đến ngạt thở. Anh đặt cặp tài liệu lên bàn, mở ra, rồi cất tiếng – giọng trầm nhưng mỗi chữ đều rõ ràng: 'Xin chào các vị. Tôi là Lê Minh, chủ tịch mới của ngân hàng này, đại diện tập đoàn Hoàng Gia.'
Tiếng cốc rơi vỡ vang lên chói tai. Trần Vũ tái mặt, hai tay run rẩy. Hắn chống tay xuống bàn, nhưng không thể đứng vững: 'Không thể nào… Không thể! Chủ tịch? Anh chỉ là một thằng lái xe! Tôi mới là người được tập đoàn chọn!'
Lê Minh mỉm cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh nhìn Trần Vũ: 'Anh Trần, lâu ngày không gặp. Tôi nghe nói anh đã làm việc rất tốt ở đây. Thật không may, tôi vừa xem xét báo cáo tài chính – ngân hàng đang trên bờ vực phá sản. Và tôi e rằng anh đã có một số hành vi không đúng mực.' Anh nhấc tập tài liệu lên, giơ cao cho mọi người thấy: 'Đây là bằng chứng về các khoản vay ma và chuyển tiền bất hợp pháp dưới tên anh Trần. Tôi đã báo công an. Họ sẽ đến sau cuộc họp.'
Phòng họp nổ ra những tiếng xì xào. Các cổ đông nhìn nhau, mắt mở to. Giám đốc tài chính tái mét mặt mày. Trần Vũ đập tay xuống bàn, mặt đỏ bừng: 'Anh không có quyền! Tôi là giám đốc! Tôi biết luật!'
Lê Minh vẫn bình thản, anh chắp tay trước mặt, hơi nghiêng người về phía Trần Vũ: 'Luật ư? Anh đã vi phạm mấy điều rồi đấy. Còn nữa, tôi có quyền này vì tôi là chủ tịch.' Anh nói rành rọt từng chữ, như xát muối vào vết thương của Trần Vũ. Hai vệ sĩ mặc đồ đen bước vào phòng, tiến về phía Trần Vũ.
Trần Vũ lảo đảo, bám vào thành ghế: 'Anh… anh không thể làm thế… Hương! Cô nói gì đi! Chồng cô nó điên rồi!' Hắn quay sang Lâm Hương, đổ mồ hôi như tắm. Hương nhìn hắn, rồi nhìn chồng mình. Cô mở miệng nhưng không nói nên lời. Lê Minh cũng nhìn cô, ánh mắt phức tạp – vừa yêu thương, vừa đau đớn.
Lê Minh đứng dậy, nói to cho toàn phòng nghe: 'Từ hôm nay, tôi sẽ tái cấu trúc ngân hàng. Trần Vũ bị đình chỉ công tác chờ điều tra. Mời anh ra ngoài.' Hai vệ sĩ tiến lên. Trần Vũ gầm lên, vung tay: 'Tao sẽ không tha cho mày! Mày chỉ là thằng lái xe khốn nạn! Đồ nghèo hèn!'
Lê Minh dừng lại, quay đầu nhìn thẳng vào Trần Vũ: 'Lái xe? Ừ, tôi từng lái xe. Để nuôi vợ, để trang trải cuộc sống. Nhưng giờ thì khác. Còn anh, sắp thành tù nhân rồi đấy.' Anh nở nụ cười lạnh lẽo, đầy sát khí.
Trần Vũ bị lôi ra ngoài, tiếng chửi rủa vọng dần trong hành lang 'Đồ giả tạo! Mày diễn kịch!...'. Phòng họp chìm trong im lặng tuyệt đối. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Lê Minh – chủ tịch mới, người đã từng là tài xế, giờ nắm trong tay toàn bộ quyền lực.
Lê Minh nhìn về phía Lâm Hương, giọng dịu dàng nhưng mệt mỏi: 'Em có muốn ngồi xuống không? Chúng ta còn nhiều việc phải bàn.' Hương lặng người, hai tay ôm ngực, nước mắt lưng tròng. Cô biết cuộc đời mình sắp sang trang mới – một trang đầy đau đớn và hối hận.
Lê Minh kết thúc cuộc họp, ra hiệu cho mọi người giải tán. Khi chỉ còn lại hai vợ chồng trong căn phòng lớn, anh nắm lấy tay Hương. Hương run rẩy, không dám nhìn anh. Anh nói khẽ: 'Anh xin lỗi vì đã giấu em. Nhưng bây giờ, em đã thấy sự thật. Em chọn bên nào, Hương?'
Hương không trả lời. Cô chỉ biết khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Trong lòng, cô biết mình đã sai ngay từ đầu – sai khi phản bội chồng, sai khi tin lời Trần Vũ. Nhưng liệu mọi chuyện có còn cứu vãn được không?