Bỏ qua đến nội dung chính
nvons

Chương 4

Mặt Nạn Rơi

1,138 từ

Phòng họp chìm trong im lặng đến nghẹt thở. Không khí lạnh buốt từ điều hòa phả vào mặt từng người, nhưng Trần Vũ vẫn cảm thấy mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường như đếm ngược số phận của hắn. Hắn đứng bật dậy, mặt tái mét như tờ giấy, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: 'Lê tổng... tôi xin lỗi vì đã không nhận ra ngài. Thật là... bất ngờ quá.'

Lê Minh không thèm nhìn hắn. Anh kéo ghế ngồi xuống ghế chủ tọa, thong thả chỉnh cổ áo sơ mi trắng tinh, từng cử động toát lên vẻ uy nghiêm của một người nắm quyền lực tuyệt đối. 'Ngồi xuống đi, Trần giám đốc. Chúng ta còn nhiều việc phải bàn.'

Trần Vũ run rẩy ngồi xuống, tay hắn siết chặt thành nắm đấm dưới gầm bàn. Mồ hôi lạnh thấm vào cổ áo, mùi lo lắng bốc lên nồng nặc. Hắn nuốt nước bọt, cố gắng lấy lại bình tĩnh: 'Lê tổng, tôi thành thật xin lỗi. Tôi đã có những hành động không đúng mực. Nhưng tôi có thể giải thích...'

'Giải thích?' Lê Minh cười lạnh, giọng đầy khinh miệt. 'Anh định giải thích thế nào về 50 tỷ đồng đang biến mất khỏi quỹ ngân hàng?' Cả phòng họp xôn xao. Các giám đốc quay sang nhìn Trần Vũ với ánh mắt dò xét. Ông Tuấn, phó giám đốc, thì thầm với người bên cạnh: 'Lê tổng mà là giám đốc tài xế kia sao? Không thể tin được.'

Trần Vũ lắp bắp: 'Tôi... tôi không hiểu Lê tổng nói gì. Sổ sách ngân hàng luôn minh bạch. Anh đừng có vu khống!' Hắn đập tay xuống bàn, tiếng động vang lên khiến mọi người giật mình.

Lê Minh với tay lấy tập tài liệu dày cộm từ trợ lý, ném xuống bàn với tiếng đanh gọn. 'Đây là báo cáo kiểm toán của tôi. Mười hai tài khoản ảo, dòng tiền chảy vào công ty ma của anh. Anh nghĩ tôi không biết anh đang rửa tiền sao?' Anh mở tập tài liệu, chỉ vào từng con số đáng ngờ. Mùi mực in hòa lẫn với mùi hoảng sợ tỏa ra từ Trần Vũ.

Trần Vũ trợn mắt, mắt đỏ ngầu. Hắn hét lên: 'Vu khống! Anh không có chứng cứ! Tôi sẽ kiện anh!' Nhưng giọng hắn run rẩy, lộ rõ sự hoảng loạn. Hắn liếc nhìn về phía cửa, như đang tìm đường thoát.

'Chứng cứ?' Lê Minh mỉm cười, nhấn nút trên điện thoại. Cánh cửa phòng họp mở toang, ba người đàn ông mặc vest đen bước vào, khí thế lạnh lùng. 'Đây là cơ quan điều tra. Họ sẽ làm rõ.'

Viên trưởng phòng điều tra giơ thẻ ngành, giọng cứng rắn: 'Trần Vũ, anh bị bắt vì tội rửa tiền và biển thủ công quỹ.' Hai cảnh sát tiến tới, khóa tay hắn. Chiếc còng sắt lạnh ngắt siết chặt cổ tay hắn.

Trần Vũ giãy giụa điên cuồng, mặt méo mó vì căm phẫn: 'Mày... mày đã sắp đặt hết! Lê Minh, tao sẽ không tha cho mày!' Hắn gào lên trong vô vọng khi bị lôi ra ngoài. Cánh cửa đóng sầm lại, im bặt.

Các giám đốc nhìn nhau, không ai dám nói gì. Ông Tuấn lau mồ hôi trên trán, lẩm bẩm: 'Tôi đã bảo rồi...' Lê Minh đứng dậy, phủi nhẹ vest: 'Cuộc họp kết thúc. Tôi sẽ cử người thay thế vị trí giám đốc. Ai có thắc mắc?' Không ai trả lời. Họ đều cúi đầu, hiểu rằng quyền lực giờ đã thuộc về người đàn ông mà họ từng coi thường.


Bên ngoài ngân hàng, trời đã về chiều. Hoàng hôn nhuộm đỏ những tòa nhà cao tầng, gió nhẹ thổi qua mang theo hương hoa sữa. Lê Minh bước ra, hít một hơi sâu, cảm nhận sự tự do sau màn đấu trí căng thẳng. Anh móc điện thoại, thấy hàng chục cuộc gọi nhỡ từ Hương. Ngón tay anh lướt trên màn hình, rồi lại tắt.

Bỗng điện thoại reo – số của bà Hoa, mẹ vợ. Anh nghe máy, giọng lạnh tanh: 'Alo?' Đầu dây, giọng bà Hoa run rẩy, nghẹn ngào: 'Minh... con à, mẹ... mẹ nghe nói...' Bà khóc nức nở: 'Mẹ xin lỗi. Mẹ đã sai khi đối xử với con như vậy. Con... con có thể tha thứ cho mẹ không?'

Lê Minh im lặng vài giây, trong lòng dâng lên bao cảm xúc hỗn độn. Cuối cùng, anh nói: 'Chuyện này không phải để nói qua điện thoại. Con sẽ về nhà tối nay. Hãy bảo Hương ở nhà đợi con.' Anh cúp máy, mở cửa xe Rolls-Royce màu đen bóng. Tài xế hỏi: 'Sếp, về đâu ạ?' 'Về nhà.' Lê Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt phức tạp.


Tại nhà họ Lê, Hương ngồi co ro trên ghế sofa, tay nắm chặt điện thoại đến trắng bệch. Mặt cô tái nhợt, đôi mắt sưng húp vì khóc. Cô vừa nhận được tin từ đồng nghiệp: chồng mình là chủ tịch, còn Trần Vũ đã bị bắt. 'Lẽ nào... lẽ nào anh ấy đã lừa dối em suốt bấy lâu?' Cô tự hỏi, lòng đau như cắt.

Bà Hoa vừa khóc vừa lộn xộn: 'Con à, mẹ không biết... mẹ tưởng nó chỉ là tài xế... Sao nó có thể giấu kín như vậy? Trời ơi, mẹ có mắt như mù.'

Hương lắc đầu, nước mắt lăn dài trên má: 'Mẹ... con cũng không biết. Con đã nghi ngờ anh ấy, còn gần như tin lời Trần Vũ... con là vợ tồi.'

Cánh cửa mở. Lê Minh bước vào, vest phẳng phiu, khí thế khác hẳn vẻ luộm thuộm thường ngày. Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt anh, tạo nên một vẻ nghiêm nghị lạ thường. Hương ngước nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, môi run run.

Anh dừng lại, nhìn vợ và mẹ vợ đang quỳ sụp dưới sàn nhà. Mùi nước mắt, mùi hối hận xộc vào mũi. Giọng anh trầm xuống: 'Đứng dậy đi. Đừng làm thế.'

Bà Hoa nức nở: 'Minh, mẹ xin con. Mẹ xin lỗi vì đã khinh thường con. Con là tổng giám đốc, còn mẹ chỉ là kẻ mù quáng... Mẹ già rồi, mẹ không biết gì hết.'

Lê Minh tiến đến, đỡ bà dậy. Anh nhìn Hương, ánh mắt đau đớn pha lẫn yêu thương: 'Em đã chọn bên nào?' Hương òa khóc, nấc nghẹn: 'Em xin lỗi, em xin lỗi. Em đã sai. Anh tha thứ cho em, được không?' Anh không trả lời. Chỉ kéo cô vào lòng, siết chặt. Và trong im lặng, mọi thứ dường như đang tan dần.