Căn phòng chìm trong im lặng đến nghẹt thở sau câu nói dứt khoát của Minh. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường như đếm từng giây lạnh lẽo. Hương đứng như trời trồng, hai tay ôm chặt lấy bụng, nước mắt lăn dài trên má, không ngừng rơi.
“Anh… anh nói gì?” – giọng cô run rẩy, như vừa bị một nhát dao đâm thấu tim. Cô bước lên một bước, nhưng chân như chôn xuống đất.
Minh nhìn cô, ánh mắt không còn chút ấm áp nào, chỉ còn sự lạnh lùng như băng. “Em nghe rõ rồi mà. Tôi không thể tiếp tục chịu đựng cảnh bị khinh miệt mãi. Em đã chọn tin lời Trần Vũ, tin gia đình em, chứ không phải tôi.” Anh nói từng chữ một, như gieo từng nhát búa vào trái tim cô.
“Nhưng em xin lỗi rồi mà! Em đã sai, em biết rồi!” – Hương nắm chặt tay anh, móng tay bấm sâu vào da thịt, nức nở. “Em xin anh, đừng bỏ em! Em và con sẽ không sống nổi nếu thiếu anh!”
Minh nhẹ nhàng rút tay lại, từng ngón tay gỡ ra khỏi bàn tay run rẩy của cô. “Lời xin lỗi không xóa được những gì đã qua. Em có biết tôi đau đớn thế nào không? Khi em và mẹ em cười cợt vào mặt tôi, nói tôi là kẻ ăn bám, là thằng tài xế vô dụng khi tôi vừa ký hợp đồng cứu cả công ty nhà em? Tôi đã im lặng, vì tôi nghĩ em sẽ hiểu.”
Bà Hoa từ ngoài lao vào, quỳ sụp xuống đất, đầu đập mạnh xuống nền gạch. “Minh à, mẹ xin con! Mẹ mù quáng, mẹ ngu dốt! Con đừng bỏ Hương… mẹ có chết cũng không nỡ nhìn con hai đứa chia lìa! Mẹ sai rồi, con đánh mẹ đi, mẹ xin con!” – tiếng bà khản đặc, nước mắt trộn lẫn với máu trên trán.
Minh cúi xuống, nhẹ nhàng đỡ bà Hoa dậy, nhưng mắt vẫn lạnh. “Mẹ đừng nói thế. Tôi không trách mẹ, tôi trách chính mình – vì đã im lặng quá lâu, vì đã nuông chiều em ấy đến mức em ấy quên mất tôi cũng có lòng tự trọng.”
Anh quay sang nhìn Hương lần cuối, giọng khàn đặc, như xé toạc không khí: “Em hãy nuôi con thật tốt. Tôi sẽ chu cấp đầy đủ, nhưng chúng ta không thể ở bên nhau nữa. Tôi không thể sống với một người luôn xem thường tôi.”
Hương ngã quỵ, tiếng khóc vỡ òa, hai tay ôm bụng như muốn bảo vệ đứa con trong bụng. “Không… anh không thể! Em yêu anh mà, em mang thai con của anh! Anh nhẫn tâm để con không cha sao?”
Minh cắn môi đến bật máu, vị tanh của máu lan trong miệng, nhưng không hề quay lại. Anh bước về phía cửa, tay đã nắm vào nắm đấm lạnh ngắt.
“Minh ơi!” – giọng ông Nam, bố vợ, vọng ra từ góc phòng. Ông từ đầu chỉ đứng im, mặt tái nhợt như tờ giấy, hai tay run lẩy bẩy.
“Con… con à, ba có lỗi với con.” – ông Nam run rẩy bước đến, kéo tay Minh. Đôi mắt già nua đỏ hoe, ầng ậng nước.
Minh dừng lại, ngạc nhiên. “Bố?”
“Ba biết tất cả. Ba biết con là CEO từ ba năm trước, khi con âm thầm trả nợ cho gia đình. Ba thấy con ký hợp đồng với ngân hàng, nhưng ba im lặng vì sợ mẹ con biết sẽ càng thêm ghét con…” – nước mắt ông lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ. “Ba xin lỗi. Ba là kẻ hèn nhát.”
Minh sững sờ, lùi lại một bước. “Sao bố không nói? Sao bố để con chịu đựng tất cả?”
“Ba yếu đuối, ba hèn nhát! Ba xin con – hãy tha thứ cho Hương, cho cả nhà. Ba sẵn sàng chịu mọi hình phạt, chỉ xin con đừng đi!” – ông Nam quỳ xuống, đầu cúi thấp, hai vai run lên.
Hương và bà Hoa đều chết lặng. Bà Hoa há hốc miệng, không tin nổi vào những gì vừa nghe. Còn Hương, cô như người mất hồn, nhìn bố quỳ dưới đất.
Minh nhìn ba người quỳ trước mặt: bố vợ tóc bạc run rẩy, mẹ vợ mặt mày thảm hại với vết máu trên trán, và vợ – người anh yêu nhất – đang nức nở ôm bụng. Một tiếng cười đắng bay ra từ cổ họng anh. “Mọi người muốn tôi thế nào đây?”
Anh đưa tay đỡ ông Nam dậy. “Bố đứng lên đi. Con không trách bố.” Nhưng rồi anh nhìn Hương, mắt đỏ hoe. “Nhưng em… em còn nợ tôi một câu trả lời.”
“Anh nói đi.” – Hương thì thào, nhưng mắt đầy sợ hãi.
“Nếu tôi vẫn chỉ là tài xế công nghệ, em có còn yêu tôi không?” – câu hỏi như dao cứa vào tim, xé toạc mọi dối trá.
Hương mím môi, nước mắt lại trào ra. Cô mở miệng, nhưng không có âm thanh nào thoát ra. “Em… em…” Cô nhìn xuống đất, rồi nhìn lên gương mặt đầy thất vọng của Minh. “Em không biết…” – cuối cùng cô thì thầm, chỉ đủ để anh nghe thấy.
Minh cười nhạt, nụ cười không chút ấm áp, chỉ toàn đau đớn. “Cảm ơn em đã thành thật.” Rồi anh mở cửa, bước ra ngoài, không ngoảnh lại.
“Minh!” – tiếng Hương thét lên sau lưng, nhưng anh không dừng lại. Tiếng cửa đóng sầm, như một dấu chấm hết.
Ngoài trời, cơn mưa bắt đầu rơi. Những giọt mưa lạnh buốt thấm vào người Minh, nhưng anh không cảm thấy gì. Trong căn nhà phía sau, tiếng khóc vang lên xé lòng. Hương ngã sõng soài trên sàn, tay vẫn ôm bụng, mắt nhìn vô vọng ra cửa. Bà Hoa ôm đầu lảo đảo, còn ông Nam thì đứng lặng người, hai dòng nước mắt lặng lẽ chảy trên khuôn mặt già nua.