Bỏ qua đến nội dung chính
nvons

Chương 7

Công Ty Gia Đình

800 từ

Tiếng mưa vẫn rơi, nhưng Lê Minh dừng bước. Ông Nam - bố vợ anh - vừa nói một câu khiến trái tim anh thắt lại: 'Ba biết thân phận con từ lâu, nhưng ba im lặng vì sợ mẹ con. Hãy tha thứ cho cả nhà.'

Minh quay đầu lại. Ông Nam đứng dưới hiên nhà, nước mắt hòa cùng mưa. Gương mặt già nua đầy hối hận. Hương ôm bụng, khóc nấc. Bà Hoa quỳ dưới đất, đầu cúi gằm.

Anh thở dài, bước trở vào nhà. Cơn mưa lạnh thấm ướt vai áo, nhưng lòng anh còn lạnh hơn. 'Được rồi,' anh nói, giọng khàn đặc. 'Chúng ta ngồi xuống nói chuyện.'

Cả nhà ngồi quanh bàn trà. Không gian im lặng đến nghẹt thở. Hương run rẩy nhìn anh, ánh mắt van lơn. Minh cầm tách trà, không uống, chỉ nhìn chăm chăm vào mặt nước đang gợn sóng.

'Tôi yêu Hương,' anh nói, mắt vẫn không rời tách trà. 'Tôi yêu cô ấy hơn tất cả mọi thứ trên đời. Nhưng tình yêu đó đã bị vùi dập suốt bảy năm qua.'

Hương bật khóc. 'Em xin lỗi, em có lỗi...' Cô nắm chặt tay anh, nhưng Minh từ từ rút tay ra.

'Không phải chỉ mình em có lỗi,' anh nhìn bà Hoa. 'Cả nhà này, ai cũng coi tôi như kẻ ăn bám. Tôi chịu đựng vì Hương, vì con của chúng tôi. Nhưng đến giới hạn rồi.'

Bà Hoa ngước mặt lên, mắt đỏ hoe. 'Con ơi, mẹ sai rồi. Mẹ xin lỗi. Mẹ hứa sẽ thay đổi. Chỉ cần con tha thứ...'

Minh lắc đầu. 'Tha thứ không dễ như vậy. Các người đã hủy hoại lòng tự trọng của tôi suốt bảy năm. Một câu xin lỗi không đủ.'

Ông Nam gật gù. 'Con nói đúng. Ba biết con là CEO từ ba năm trước, khi con ký hợp đồng giúp công ty vợ thoát phá sản. Nhưng ba sợ, sợ mẹ nó làm ầm lên. Ba đã sai.'

Minh ngạc nhiên nhìn ông Nam. 'Ba biết từ lúc đó sao?'

'Phải. Và ba rất hổ thẹn vì không dám nói ra. Nhưng hôm nay, ba xin con một cơ hội cuối. Hãy cho gia đình này sửa sai.'

Minh im lặng một lúc lâu. Anh nhìn Hương, nhìn bụng cô đang nhô lên. Hình ảnh đứa con khiến lòng anh mềm đi. 'Được rồi,' anh nói. 'Nhưng tôi sẽ cho các người một cơ hội cuối. Hãy chứng minh các người yêu thương tôi thật lòng.'

Hương mừng rỡ muốn ôm anh, nhưng Minh đưa tay ngăn lại. 'Chưa xong đâu. Tôi có điều kiện.'

Anh nhìn thẳng vào mắt từng người. 'Thứ nhất: Từ nay không ai được nhắc đến Trần Vũ nữa. Hắn ta là quá khứ, sẽ vào tù vì tội rửa tiền.' Cả nhà gật đầu.

'Thứ hai: Tôi sẽ chuyển toàn bộ tài sản của tập đoàn sang tên Hương và đứa bé. Nếu các người lại coi thường tôi, tôi sẽ ra đi không một xu.' Lời đề nghị khiến mọi người sững sờ.

Bà Hoa vội nói: 'Không cần đâu con, tụi mẹ tin con mà...'

Minh cười nhạt. 'Tin? Các người đã từng tin tôi sao?'

Hương nắm tay anh, siết chặt. 'Em chấp nhận. Nhưng anh cũng phải hứa sẽ ở lại với em mãi mãi.'

Minh nhìn cô, đôi mắt đầy yêu thương nhưng cũng đầy đau đớn. 'Anh sẽ ở lại vì con, vì em. Nhưng nếu em lại...'

Hương đặt tay lên môi anh. 'Đừng nói nữa. Em hiểu rồi. Em sẽ thay đổi.'

Bà Hoa cũng quỳ xuống, nước mắt lưng tròng. 'Mẹ xin lỗi con trai. Mẹ sẽ không bao giờ dám coi thường con nữa.'

Minh đỡ bà dậy. Ông Nam cũng nắm tay anh, cảm ơn không ngớt.

Đột nhiên, điện thoại của Minh rung lên. Anh nhìn màn hình: số lạ từ nước ngoài. 'Xin lỗi, tôi phải nghe máy.' Anh bước ra ngoài.

Giọng nói lạnh lùng từ đầu dây: 'Lê Minh, chúng tôi biết anh là ai. Chủ tịch tập đoàn Hoàng Gia, chồng của Lâm Hương, cha của đứa bé sắp chào đời.'

Minh cau mày. 'Ông là ai?'

'Chúng tôi là đối tác tiềm năng từ tập đoàn Đông Phương. Anh có một tuần để hợp tác với chúng tôi. Nếu không, chúng tôi sẽ hủy hoại gia đình anh, giống như anh đã hủy hoại Trần Vũ.'

Mắt Minh tối sầm lại. 'Mày dám đe dọa tôi?'

'Không phải đe dọa, là cảnh báo. Hãy suy nghĩ kỹ.' Đầu dây cúp máy.

Minh đứng lặng trong mưa. Thế lực mới đã xuất hiện. Và lần này, kẻ thù còn nguy hiểm hơn Trần Vũ gấp nhiều lần.