Mưa xối xả như trút nước, từng hạt nặng trĩu đập vào kính xe. Lê Minh ngồi trong chiếc Audi đen, điện thoại dán chặt vào tai. Trợ lý báo cáo: 'Thưa anh, chúng tôi đã định vị được tín hiệu từ điện thoại của chị Hương. Tọa độ cuối cùng là một nhà kho ở khu công nghiệp phía Tây, cách đây khoảng 20 km.'
Mắt Minh tối lại. Anh siết chặt vô lăng, mạch máu nổi trên mu bàn tay. Giọng trầm xuống: 'Bảo đội đặc nhiệm chờ lệnh. Tôi sẽ đến trước.' Trợ lý lo lắng: 'Nhưng anh… tên Quốc rất nguy hiểm, anh không nên một mình…' Minh cắt ngang: 'Tôi nói rồi, chờ lệnh.' Anh tắt máy, đạp ga, chiếc xe lao vun vút trong màn nước. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Hương, em nhất định phải đợi anh.
Nhà kho tối om, chỉ le lói vài bóng đèn vàng vẽ nên những vệt sáng ma quái. Hương bị trói trên ghế sắt, miệng bị bịt kín bằng băng keo đen. Mùi dầu máy và ẩm mốc xộc vào mũi cô. Trước mặt, Quốc – CEO tập đoàn Đông Phương – đang nhâm nhi ly rượu vang đỏ, nụ cười nham hiểm hiện rõ dưới ánh đèn.
Hắn bước lại gần, tay lướt trên má Hương làm cô rùng mình. 'Chị dâu à, em trai xin lỗi nhé. Nhưng chồng chị đã cướp mất người yêu của em, nên em phải làm vậy thôi.' Hương cố giãy giụa, nước mắt lăn dài trên má. Cô gầm gừ trong miệng bịt, nhưng chỉ phát ra những âm thanh vô nghĩa.
Bỗng cánh cửa sắt bị đạp tung, vang lên tiếng kim loại rít chói tai. Lê Minh đứng đó, áo sơ mi trắng ướt sũng, dính chặt vào người, nhưng ánh mắt sắc như dao. 'Quốc, thả cô ấy ra. Chuyện giữa chúng ta, đừng liên quan đến phụ nữ.' Giọng anh lạnh tanh, nhưng Hương có thể nghe thấy sự lo lắng ẩn sâu.
Quốc bật cười lớn, vỗ tay liên hồi: 'Hay lắm, anh Minh. Anh quả là người hùng trong mắt người đẹp. Nhưng em không ngờ anh dám đến một mình.' Hắn nhanh chóng rút từ dưới áo vest một khẩu súng lục, chĩa thẳng vào thái dương Hương. Mũi súng lạnh lẽo áp sát da thịt cô.
Minh giơ hai tay lên, bước chậm rãi vào kho: 'Đừng! Anh muốn gì? Tiền? Cổ phần? Tất cả đều có thể thương lượng. Chỉ cần em thả cô ấy.' Quốc lắc đầu, mắt đỏ quạch: 'Em không cần tiền. Em chỉ muốn anh đau khổ như em đã từng. Anh biết không, ngày anh cướp Lan khỏi tay em, em đã thề sẽ hủy hoại cuộc đời anh.'
'Lan cô ấy chưa bao giờ yêu em. Chúng tôi yêu nhau thật lòng, trên tình cảm và sự chân thành. Còn em, chỉ biết ép buộc bằng tiền bạc và địa vị.' Minh hạ tay xuống, từng bước tiến lên phía trước, mắt không rời họng súng đang run rẩy.
'Im mồm!' Quốc gầm lên, tay run lên vì giận dữ. 'Mày nghĩ mày là ai? Một thằng tài xế nghèo hèn? Hóa ra lại là đại gia giấu mặt. Nhưng hôm nay mày sẽ mất tất cả, tại đây.' Hắn bóp cò, nhưng Minh đã lao người tới, đạp vào cổ tay Quốc. Khẩu súng bay văng, nổ một phát chói tai vào trần nhà.
Cả hai vật lộn dưới nền xi măng lạnh và ẩm ướt. Hương la hét trong miệng bịt, giãy giụa loạn xạ. Minh đè được Quốc xuống, đấm liên tiếp vào mặt hắn. Máu cam từ mũi Quốc bắn ra. Nhưng hắn cười điên dại, tay móc ra một con dao găm, đâm mạnh vào vai Minh. Máu đỏ tươi bắn lên mặt Quốc.
Minh gầm lên đau đớn, cảm giác như lưỡi dao xé toạc cơ thịt. Nhưng anh vẫn ghì chặt hắn, không để hắn đâm thêm. Đúng lúc đó, lực lượng đặc nhiệm ập vào. Đèn pin lóe sáng, chói lòa, tiếng hô: 'Cảnh sát! Đứng im! Bỏ vũ khí xuống!' Quốc bị không chế ngay lập tức, bị đè xuống nền bằng gối.
Minh buông tay, loạng choạng đứng dậy. Vết thương vai đau nhức, máu thấm đẫm tay áo. Anh vội vàng chạy tới cởi trói cho Hương, xé băng keo khỏi miệng cô. Cô òa khóc nức nở, ôm chặt lấy anh: 'Anh Minh! Em xin lỗi, em xin lỗi… em đã sai rồi, em đáng lẽ phải nghe lời anh…'
Minh xoa đầu cô, giọng khàn đặc vì đau: 'Không sao. Có anh đây rồi, mọi chuyện đã qua.' Hương run rẩy nhìn vết thương: 'Anh chảy máu kìa! Trời ơi…' Cô xé vạt váy để băng bó tạm, nhưng Minh ngăn lại: 'Anh ổn, em đừng lo.'
Bỗng từ góc tối phía sau, một tiếng súng vang lên khô khốc. Minh theo phản xạ quay người, che chắn cho Hương. Một viên đạn xuyên qua vai anh, mạnh đến nỗi đẩy anh ngã nhào về phía trước. Máu đỏ tươi ướt đẫm nền xi măng.
Hương hét thảm thiết: 'Minh! Minh ơi!' Cô đỡ lấy anh khi anh từ từ khuỵu xuống, mắt mở to đờ đẫn. Quốc – vừa thoát khỏi tay cảnh sát khi chúng đang khống chế hắn – cầm khẩu súng thứ hai từ dưới thùng gỗ, cười điên dại: 'Mày tưởng tao chỉ có một khẩu sao? Đồ ngu!'
Cảnh sát xô tới, hạ gục Quốc bằng một phát bắn chính xác vào đùi. Hắn ngã lăn ra đất, gào thét đau đớn. Nhưng Minh đã ngã gục hẳn trong vòng tay Hương, mắt nhắm nghiền, da tái nhợt. Hương khóc nức nở, áp má vào ngực anh: 'Anh đừng bỏ em… đừng bỏ em… Em yêu anh, em yêu anh nhiều lắm…'
Mưa vẫn rơi bên ngoài, tiếng xối xả hòa vào tiếng nấc của cô. Trên nền đất lạnh, Minh thì thào yếu ớt: 'Anh yêu em…' rồi im bặt. Cô cảm nhận được nhịp tim anh ngừng đập dưới tay mình. 'Không, không, anh không thể nào…'
Tiếng còi xe cấp cứu vọng tới từ xa, xé toạc màn đêm. Đèn ưu tiên đỏ xanh nhấp nháy qua khe cửa. Hương ôm chặt anh, gục xuống bên cạnh, ngất lịm đi. Cảnh sát hối hả khiêng hai người lên cáng, nhưng trong bóng tối, không ai để ý chiếc điện thoại của Quốc vẫn còn trong túi áo khoác, hiển thị một tin nhắn: 'Xong việc chưa? Chủ nhân đang đợi.'