Bỏ qua đến nội dung chính
nvons

Chương 10

Khởi Đầu Mới

776 từ

Hương không rời khỏi phòng bệnh suốt ba ngày. Cô ngồi bên giường Minh, tay nắm chặt tay anh, nước mắt lăn dài trên má. Các bác sĩ nói anh đã qua cơn nguy kịch, nhưng cô vẫn không dám chợp mắt. Mỗi lần máy theo dõi nhịp tim kêu lên, tim cô lại thắt lại. "Anh ơi, em xin lỗi. Tất cả tại em cả", cô nghẹn ngào, giọng run rẩy như sắp vỡ tan.

Bà Hoa lặng lẽ đặt hộp cháo lên bàn. Bà không dám nhìn con rể. Từ ngày vào viện, bà chỉ biết cuối đầu lau nước mắt. "Mẹ… mẹ có lỗi với con", bà thì thầm, tay run run, đôi mắt đỏ hoe. Ông Nam đứng ngoài hành lang, hút thuốc liên tục, điếu này sang điếu khác. Ông già đi trông thấy sau những ngày qua, mái tóc điểm bạc thêm nhiều.

Minh mở mắt vào sáng sớm ngày thứ tư. Ánh đèn phòng bệnh hắt vào mắt anh, làm anh nheo lại. Hương giật mình tỉnh giấc, thấy anh nhìn mình, cô òa khóc: "Anh tỉnh rồi! Anh tỉnh rồi!" Cô ôm chặt anh, nước mắt thấm ướt vai áo bệnh nhân. "Em sợ mất anh, em sợ lắm…"

Minh đưa tay yếu ớt xoa đầu cô. "Nín đi, anh không sao mà". Giọng anh khàn đặc, nhưng ánh mắt ấm áp lạ thường. Trong lòng anh dâng lên một cảm xúc lạ. Lần đầu tiên, anh thấy Hương yếu đuối và chân thành đến thế. Có lẽ… mọi chuyện rồi sẽ ổn.

Mấy ngày sau, Minh dần hồi phục. Gia đình thay phiên nhau chăm sóc. Bà Hoa nấu cháo, mang canh, lúc nào cũng hỏi han. Bà không còn thái độ khinh thường như xưa, thay vào đó là sự ân cần pha lẫn hổ thẹn. Một lần, bà cầm tay Minh, mắt rưng rưng: "Con tha lỗi cho mẹ nhé? Mẹ già rồi, mẹ biết sai rồi". Minh nhìn bà, không nói gì, nhưng ánh mắt đã bớt lạnh. Anh khẽ gật đầu, bà Hoa mỉm cười, nước mắt lăn dài.

Một buổi chiều, khi chỉ còn hai vợ chồng, Hương quỳ xuống trước giường bệnh. Cô cúi đầu: "Anh Minh, em biết em đã sai. Em đã không tin anh, để mẹ và Trần Vũ làm tổn thương anh. Nếu anh muốn bỏ em, em chấp nhận. Nhưng xin anh… đừng ghét em". Nước mắt cô rơi xuống nền gạch, từng giọt lăn dài.

Minh im lặng một lúc lâu, chỉ nghe tiếng máy thở đều đều. Rồi anh kéo cô đứng dậy, ôm chặt vào lòng: "Ngốc ạ. Anh từng nghĩ đến chuyện chia tay, nhưng khi nhìn thấy em bị bắt cóc, anh mới biết mình không thể sống thiếu em. Tha thứ cho nhau nhé?". Hương gật đầu, ôm anh khóc nức nở, tiếng khóc vỡ òa trong căn phòng nhỏ.

Trong bệnh viện, không khí gia đình dần ấm áp trở lại. Ông Nam thường kể chuyện cười cho Minh nghe, giọng ông hào sảng vang khắp hành lang. Bà Hoa thì lăng xăng lo thuốc thang, hôm nào cũng mang đồ ăn mới. Cả nhà như được sinh ra lần nữa. Nhưng Minh biết, vẫn còn đó những uẩn khúc chưa giải quyết.

Một hôm, luật sư của Minh mang đến hồ sơ vụ án. Tên Quốc – bạn học cũ – đã bị bắt và đang điều tra. Hắn khai ra một đường dây tội phạm lớn, nhưng từ chối nói về chủ mưu đằng sau. Minh nhíu mày, tay siết chặt tập hồ sơ. Kẻ thù vẫn còn ngoài kia.

Hương thấy anh lo lắng, liền nắm tay anh: "Đừng nghĩ nhiều, em sẽ ở bên anh. Chúng ta cùng vượt qua". Minh mỉm cười, ánh mắt kiên định. Đúng vậy, anh có gia đình rồi. Không gì có thể đánh bại anh.

Ngày xuất viện, trời xanh trong vắt, nắng nhẹ nhàng len qua kẽ lá. Hương giúp Minh mặc áo khoác, bà Hoa ôm theo túi đồ lỉnh kỉnh, ông Nam ra gọi taxi. Mọi người đều vui vẻ, tiếng cười nói râm ran. Khi họ bước ra khỏi cổng bệnh viện, một người phụ nữ trẻ tuổi ăn mặc sang trọng bước tới. Cô ta nhìn Minh chăm chú, đôi mắt long lanh.

"Chào anh. Tôi là em gái thất lạc của anh – Lê Hồng Nhung. Anh còn nhớ tôi không?" Người phụ nữ mỉm cười, đưa ra một tấm hình cũ đã ố vàng. Minh sững sờ, tay anh run lên. Cả gia đình đều ngỡ ngàng, không ai nói nên lời.

← TrướcChương 10