Bỏ qua đến nội dung chính
nvons

Chương 1

Cú lật mặt đầu tiên

1,015 từ

Tiếng cười nói vang lên từ phía cuối hành lang, hòa cùng tiếng giày cao gót lộp cộp trên nền đá hoa. Lâm Linh cúi đầu, tay siết chặt cây lau nhà, cố gắng lau thật nhanh vệt nước trên sàn. Cô biết rõ đó là ai — Trần Huy và Hoàng Anh, tay trong tay bước vào công ty như thể họ là chủ nhân nơi này. Mùi nước hoa xa xỉ của Hoàng Anh thoang thoảng trong không khí, khiến cô nhói lòng.

‘A, lao công à? Đồ bẩn thỉu!’ Giọng Hoàng Anh chói tai, xé toạc bầu không khí yên tĩnh. Cô ta kéo tay Trần Huy, nhìn Lâm Linh với ánh mắt khinh bỉ như đang nhìn một con gián. ‘Sao cái công ty này lại để mấy kẻ nhếch nhác như thế vào thế? Thật mất vệ sinh!’

Trần Huy cười khẩy, mắt lướt qua thân hình Lâm Linh trong bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình. ‘Chắc là thuê ngoài ý mà. Em đừng để ý, mấy người này quen sống trong bụi bặm rồi.’ Hắn không hề nhận ra cô — người con gái từng là tình nhân của hắn hai năm trước, giờ đây ẩn sau lớp khẩu trang và mái tóc rối bù.

Lâm Linh im lặng, nhưng trái tim cô đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hai năm trước, anh ta còn thề thốt yêu tôi, nói tôi là cả thế giới. Giờ thì nhìn tôi như người xa lạ, thậm chí còn khinh bỉ. Cô cắn môi, kìm nén cảm xúc.

Bỗng Trần Huy vấp phải cây lau nhà của cô. Ly cà phê trên tay hắn nghiêng ra, chất lỏng nâu sẫm đổ thẳng lên người cô, ướt đẫm từ vai xuống ngực. ‘Chết tiệt! Mày làm gì thế hả?’ Hắn quát, mặt đỏ bừng, mùi cà phê nồng nặc bốc lên.

Hoàng Anh cười khoái trá, giọng the thé: ‘Trần Huy, nhìn xem, đồ lao công này ướt hết rồi kìa! Cà phê mà phí thế này, đúng là vô dụng!’ Cô ta lắc đầu, mái tóc vàng óng ánh dưới đèn.

Mọi người trong sảnh đổ dồn ánh mắt về phía họ. Tiếng xì xào nổi lên. Lâm Linh đứng dậy, nước cà phê nhỏ giọt trên tạp dề, bám vào da thịt lạnh ngắt. Cô nhìn thẳng vào Trần Huy, giọng điềm tĩnh đến lạ: ‘Anh làm gì thế? Xin lỗi một câu cũng không nói?’

Trần Huy sửng sốt trước thái độ của cô. Hắn bước tới, chỉ tay vào mặt cô, gân cổ nổi lên: ‘Mày là ai mà dám nói thế? Tao là quản lý ở đây! Mày chỉ là đứa quét dọn! Cút ngay, nếu không tao cho mày đi luôn!’

Hoàng Anh hất tóc, khinh khỉnh: ‘Đúng đó. Cút đi. Nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ, cho mày biết thế nào là lễ độ!’ Cô ta rút điện thoại ra, làm như sắp gọi.

Lâm Linh không nói gì. Cô từ từ cởi tạp dề ướt đẫm, ném nó xuống sàn. Rồi cô tháo khẩu trang, để lộ gương mặt thanh tú, đôi mắt sắc lạnh. Trần Huy chết lặng. Hắn lắp bắp: ‘L... Lâm Linh?’

‘Ừ, là tôi.’ Giọng cô lạnh tanh như băng. ‘Anh mong tôi chết ở xó xỉnh nào đó lắm đúng không? Để anh sống sung sướng với ả đàn bà này?’

Hoàng Anh trợn mắt, mặt tái mét: ‘Trần Huy, nó là ai? Sao anh biết nó? Nó là lao công mà!’

‘Nó... nó là bạn gái cũ của anh.’ Trần Huy tái mặt, lùi lại một bước, mồ hôi lấm tấm trên trán. ‘Em tưởng nó lao công à? Không... không phải...’ Hắn lắc đầu nguầy nguậy.

Lâm Linh cười nhạt, một nụ cười không chút ấm áp. Cô rút điện thoại từ túi quần, bấm số, giọng lạnh lùng: ‘Lâm Phương à? Mang hợp đồng sa thải Trần Huy xuống sảnh. Tôi cần ký ngay.’

Hoàng Anh cười khẩy, giọng đầy mỉa mai: ‘Mày tưởng mày là ai? Giám đốc chắc? Đồ điên! Mày nghĩ mày có thể sa thải người yêu tao à?’

Nhưng điện thoại của Trần Huy rung lên. Hắn nhấc máy, mặt cắt không còn giọt máu. ‘Thưa ông tổng giám đốc... vâng... tôi hiểu...’ Hắn cúp máy, tay run lẩy bẩy, điện thoại suýt rơi.

‘Lâm Linh... cô là... CEO?’ Trần Huy thều thào, mắt mở to không thể tin nổi.

Toàn bộ sảnh im lặng như tờ. Có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Nhân viên đứng quanh há hốc mồm, một số người thì thầm: ‘Cô ấy là CEO? Không thể nào!’ Hoàng Anh chết đứng, mặt trắng bệch, tay buông thõng.

Lâm Linh bước về phía thang máy, khuỷu tay quệt ngang để lau vết cà phê. Cô quay lại, nở nụ cười lạnh: ‘Chào mừng anh đến với công ty của tôi, Trần Huy. Tôi chờ anh ở phòng họp để ký giấy thôi việc đây.’

Cô bước vào thang máy, bộ vest màu xám nhạt lộ ra dưới ánh đèn — loại vải cao cấp, đường may tinh tế. Trần Huy nhận ra nó: chiếc vest từng hắn ngắm nghía trong cửa hàng, giá bằng cả tháng lương của hắn. Đồ hiệu thật. Cô ấy... thực sự là CEO.

Hoàng Anh gào lên, giọng đầy điên cuồng: ‘Mày đùa tao à? Con lao công đó mà là CEO? Mày điên rồi!’ Nhưng người trợ lý tên Lâm Phương đã xuất hiện, cầm một tập văn bản, lạnh lùng nói: ‘Thưa cô Hoàng Anh, mời cô rời khỏi tòa nhà ngay lập tức. Nếu không, tôi sẽ gọi bảo vệ và báo cáo về hành vi quấy rối.’

Trần Huy đứng sững giữa sảnh, khuôn mặt biến dạng giữa hoảng sợ và tức giận. Hắn nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nghiến răng ken két: Lâm Linh... mày không thể nào... mày là lao công mà... sao mày có thể... Nhưng sự thật hiện ra rành rành trước mắt.

Chương 1Sau →