Ánh đèn pha lê lấp lánh từ trần nhà cao vút chiếu rọi khắp phòng khiêu vũ sang trọng, nơi những bộ vest và váy dạ hội đắt tiền tụ hội. Lâm Linh đứng một góc khuất, tay nâng ly rượu vang đỏ, màu rượu như máu dưới ánh đèn. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi nước hoa đắt tiền quyện với hương rượu sâm panh. Đêm hội từ thiện của giới thượng lưu – nơi những kẻ đạo đức giả phô trương lòng tốt bằng tiền bẩn. Linh nhếch mép cười khinh bỉ, nhưng mắt vẫn dõi theo từng cử động của đám đông.
Cô nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi. Một nhóm phụ nữ giàu có đang cười nói ồn ào bên cạnh bàn tiệc, giọng cười chói tai. Linh nhận ra vài khuôn mặt quen thuộc – những đối thủ kinh doanh, những kẻ từng khinh miệt cô khi cô còn là lao công. Bấy giờ, họ không dám lại gần, chỉ liếc nhìn cô với ánh mắt tò mò pha lẫn đố kị.
Cửa lớn mở ra, Hoàng Anh bước vào trong bộ váy sequin lấp lánh, ôm cánh tay một người đàn ông trung niên bụng phệ. Cô ta nở nụ cười giả tạo, gật đầu chào hỏi khắp nơi. Ánh mắt cô ta lướt qua Linh và khựng lại, rồi biến thành nụ cười gian xảo. Cô ta cúi xuống thì thầm vài câu với người đàn ông, rồi bước về phía nhóm phụ nữ giàu có. Những ánh mắt tò mò lập tức hướng về Linh.
Lâm Linh không nao núng. Cô đã biết trước điều này. Sau vụ việc ở công ty, Hoàng Anh không thể chấp nhận thất bại. Cô ta sẽ tìm mọi cách kéo Linh xuống, và đêm hội này là cơ hội hoàn hảo. Linh liếc nhìn đồng hồ: 8 giờ 45 phút. Còn hơn một tiếng nữa mới đến tiết mục quyên góp chính. Cô chuẩn bị tinh thần.
Giọng nói the thé của Hoàng Anh vang lên giữa hội trường, lấn át tiếng nhạc du dương: 'Trời ơi, các chị em nhìn kìa, cô gái kia mặc đẹp thế, nhưng mấy ai biết đến xuất thân của cô ta? Trước đây chỉ là lao công quét rác thôi đấy.' Một tràng cười khúc khích nổi lên từ nhóm phụ nữ. Vài người nhìn Linh với ánh mắt thương hại, số khác thì thích thú.
Lâm Linh đặt ly rượu xuống bàn, động tác chậm rãi và chính xác. Tiếng ly thủy tinh chạm mặt đá hoa tạo ra âm thanh leng keng nhẹ. Cô chỉnh lại váy, bước từng bước vững chãi tiến về phía Hoàng Anh. Đám đông tự động tách ra, tạo thành lối đi. Ánh đèn như đổ dồn vào Linh, phản chiếu trên làn da trắng ngần và đôi mắt sắc lạnh.
Cô dừng lại trước mặt Hoàng Anh, mỉm cười lịch thiệp. Nhưng nụ cười đó không hề có chút ấm áp: 'Cô Hoàng Anh, tôi nghe nói cô có vẻ quan tâm đến quá khứ của tôi nhỉ? Thật thú vị. Một người xuất thân danh giá như cô lại dành nhiều thời gian để nói về một lao công như tôi. Thế cô có muốn tôi kể cho mọi người nghe về nguồn gốc số tiền cô vừa quyên góp cho quỹ từ thiện?'
Khuôn mặt Hoàng Anh tái nhợt, tay cô ta siết chặt ly rượu. 'Cô... cô nói gì? Tôi không hiểu. Cô đừng có vu khống!'
Lâm Linh thản nhiên rút điện thoại từ chiếc clutch nhỏ, vuốt nhẹ màn hình. Một loạt ảnh chụp giao dịch ngân hàng hiện ra. Cô đưa điện thoại lên cao, xoay chậm để mọi người đều thấy: 'Rất đơn giản. Khoản tiền năm trăm triệu mà cô khoe khoang vừa nãy – thực ra được chuyển từ quỹ từ thiện của chính cô quản lý. Cô đã ăn chặn tiền quyên góp để làm đẹp mặt. Các bạn xem, dòng tiền từ tài khoản quỹ vào tài khoản cá nhân của cô ta – ngày hôm qua, 2 tỷ đồng.'
Hội trường im phăng phắc. Tiếng nhạc bỗng chốc tắt ngấm. Những ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về Hoàng Anh. Một vị khách giàu có lên tiếng: 'Cô Hoàng Anh, đó là thật sao? Chúng tôi đã ủy thác cho cô quản lý quỹ trẻ em nghèo!'
Hoàng Anh lắp bắp, mặt trắng bệch như tờ giấy: 'Vu khống! Cô ta vu khống! Lâm Linh, cô chỉ là một con lao công, sao có thể có những thông tin đó?!'
Lâm Linh cười lạnh, giọng vang vọng khắp phòng: 'Lao công mà có thể đưa ra bằng chứng về tài khoản offshore của cô ở Cayman? Hay lao công mà biết rõ từng đồng tiền bẩn cô rửa qua quỹ từ thiện? Tôi có thể đọc vanh vách: ngày 5 tháng 3, cô chuyển 10 tỷ vào công ty ma; ngày 12 tháng 4, rút 8 tỷ để mua biệt thự. Cô muốn tôi đọc tiếp không?' Cô cao giọng: 'Tôi là CEO của tập đoàn Hoàng Kim, và tôi có đủ dữ liệu để tống cô vào tù. Cảnh sát sẽ nhận được bản báo cáo vào sáng mai.'
Hoàng Anh loạng choạng lùi lại suýt ngã, mặt không còn chút máu. Chiếc ly vỡ tan trên sàn, rượu vang đỏ loang ra như máu. Đám đông ồn ào, người thì thầm, người chỉ trỏ. Người đàn ông đi cùng Hoàng Anh lặng lẽ buông tay cô ta, lùi ra xa rồi nhanh chóng biến mất giữa đám đông, xấu hổ.
Lâm Linh ung dung quay người, định rời khỏi sảnh chính. Cô cảm thấy một sự mãn nguyện lạnh lùng – đây mới chỉ là bước đầu. Nhưng Hoàng Anh gọi giật từ phía sau, giọng khàn đặc: 'Lâm Linh! Chờ đã! Tôi cần nói chuyện riêng với cô. Bây giờ!'
Linh dừng lại, quay đầu, một tay vẫn cầm điện thoại: 'Nếu cô muốn thương lượng, tôi sẵn sàng. Nhưng phải ở nơi công cộng. Tôi không muốn bị ám hại.'
Hoàng Anh lắc đầu, mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: 'Không, riêng tư. Chỉ hai chúng ta. Hãy gặp tôi ở sân thượng tầng mười lăm, ngay bây giờ. Tôi xin cô, chỉ năm phút thôi. Tôi có bằng chứng quan trọng.'
Lâm Linh hơi do dự. Sân thượng vắng vẻ, đó có thể là cái bẫy. Nhưng nếu Hoàng Anh thực sự có thông tin, cô không thể bỏ lỡ. Cô gật đầu, ánh mắt cảnh giác: 'Được. Nhưng tôi sẽ mang theo điện thoại và ghi âm.'
Linh bước về phía thang máy, đôi giày cao gót vang lên những tiếng lộp cộp nhẹ trên nền đá hoa. Cô liếc nhìn quanh – đám đông vẫn đang bàn tán, không ai để ý đến cô. Nhưng khi bước qua một cây cột lớn, Linh cảm thấy có ánh mắt lạnh lùng dõi theo mình. Cô khẽ nghiêng đầu, liếc nhanh vào tấm gương trang trí trên tường – một bóng người đàn ông mặc vest đen đang đứng khuất sau cột, mắt đeo kính râm, tay cầm điện thoại giả vờ nói chuyện.
Tim Linh se lại. Ai đó đang theo dõi mình. Cô giả vờ không để ý, vẫn giữ nhịp bước đều đặn, nhưng kí ức về những lần bị hăm dọa trong quá khứ ùa về – những cuộc gọi nặc danh, những vết xước trên xe, và lần suýt bị đâm trước cửa công ty. Cô bước vào thang máy, bấm nút tầng mười lăm, và lặng lẽ rút khẩu súng nhỏ từ trong ví. Khẩu Beretta 9mm lạnh ngắt, nặng nề trong tay cô.
Cánh cửa thang máy từ từ đóng lại, nhưng trước khi hoàn toàn khép kín, Linh nhìn thấy người đàn ông đó tiến nhanh về phía cầu thang bộ. Cô biết rõ: cuộc gặp với Hoàng Anh không chỉ là một cuộc nói chuyện đơn thuần. Có điều gì đó tối tăm hơn đang chờ cô trên tầng thượng. Cô kiểm tra băng đạn, ba mươi phát. Đèn thang máy nhấp nháy, số tầng nhảy dần lên: 12, 13, 14… Linh dừng thở, ngón tay đặt sẵn trên cò súng.
Thang máy dừng lại, cánh cửa mở ra. Hành lang tầng mười lăm vắng lặng, chỉ có ánh đèn huỳnh quang yếu ớt. Cô bước ra, tiếng giày vọng vào không gian trống trải. Trước mặt là cửa kính dẫn ra sân thượng, mờ mờ ảo ảo trong màn đêm. Linh tiến lại gần, tay siết chặt súng bên trong ví. Cô đẩy cửa, cơn gió lạnh thổi vào mặt. Và trên sân thượng, Hoàng Anh đứng đó – nhưng không chỉ một mình.