Cánh cửa sân thượng đóng sầm sau lưng Linh. Hoàng Anh đứng đó, mắt đỏ hoe vì giận dữ, nhưng bên cạnh cô ta là một người đàn ông cao lớn, mặt lạnh như băng, tay cầm chiếc điện thoại đang ghi hình.
Linh giữ chặt khẩu súng trong túi, giọng bình thản: 'Tưởng mày dám một mình gặp tao, hóa ra còn dẫn theo vệ sĩ.' Hoàng Anh cười khẩy: 'Mày nghĩ tao ngu à? Tao sẽ hủy hoại mày, Lâm Linh. Clip này sẽ lan truyền khắp công ty: CEO lao công cầm súng đe dọa người khác.'
Linh không nao núng. Cô rút điện thoại, mở một file: 'Và tao có toàn bộ bằng chứng mày tham ô quỹ từ thiện, cùng với đoạn ghi âm mày thuê xã hội đen hãm hại tao năm ngoái. Mày muốn chơi trò hủy diệt? Tao sẵn sàng.'
Mặt Hoàng Anh tái mét. Người đàn ông bên cạnh cô ta hạ điện thoại xuống, thì thầm gì đó. Hoàng Anh nghiến răng: 'Mày thắng rồi, Lâm Linh. Nhưng chưa xong đâu.' Cô ta quay lưng bỏ đi, người đàn ông theo sau.
Linh thở phào, nhưng linh tính mách bảo điều gì đó không ổn. Kẻ theo dõi cô suốt những ngày qua – liệu có liên quan đến gã vệ sĩ kia?
Đêm hôm đó, khi Linh vừa trở về căn hộ cao cấp của mình, điện thoại reo lên. Số của Trần Huy. Cô định tắt máy, nhưng ngón tay lại bấm nhận. Giọng hắn lè nhè, đầy men rượu: 'Linh... anh xin lỗi... anh sai rồi...'
Tim Linh đập nhanh hơn, nhưng giọng vẫn lạnh: 'Nửa đêm gọi để nói nhảm à?' Huy thổn thức: 'Anh vẫn còn yêu em, Linh à. Hoàng Anh chỉ là phương tiện. Anh bỏ lỡ em vì sự ngu ngốc của mình...'
Linh cười chua chát: 'Anh yêu tôi? Hay yêu cái ghế CEO? Đủ rồi, Trần Huy. Đừng làm tôi thêm khinh.' Cô cúp máy, nhưng ký ức ùa về. Những buổi hẹn hò, lời hứa ngọt ngào, và vết nhơ khi hắn phản bội cô vì Hoàng Anh giàu có.
Cô ngồi bệt xuống sàn, nước mắt không kìm được. Nhưng rồi cô lau vội, lấy lại bình tĩnh. Quá khứ chỉ là quá khứ. Hiện tại cô phải chiến đấu.
Sáng hôm sau, Linh đến công ty. Ngay từ sảnh, những ánh mắt tò mò và tiếng xì xào bủa vây cô. Một nhân viên nhìn thấy cô, vội vàng cúi mặt. Thư ký riêng nhẹ giọng: 'Chị Linh, có tin đồn...'
Linh bình thản: 'Nói đi.' Thư ký ngập ngừng: 'Tối qua có người thấy chị và anh Huy nói chuyện điện thoại... Họ đồn chị vẫn còn tình cảm với anh ta, và... đang tính nhận anh ta trở lại.'
Mắt Linh sắc lạnh. Cô biết thông tin này chỉ có thể rò rỉ từ nội bộ. Lâm Phương – bạn thân kiêm trợ lý – vẫn chưa đến. Linh hỏi: 'Phương đâu?' Thư ký đáp: 'Chị Phương xin nghỉ phép hôm nay, nói là có việc gia đình.'
Một tia nghi ngờ lóe lên. Tối qua, Phương không bắt máy khi Linh gọi. Cô ta thường không bao giờ xa rời Linh trong thời điểm nhạy cảm thế này. Linh siết chặt nắm tay.
Cô bước vào phòng CEO, chiếc bàn gỗ lim sáng bóng. Và trên mặt bàn, một phong bì trắng. Linh mở ra, tim như ngừng đập. Bên trong là bức ảnh chụp cô và Huy thời đại học – tay trong tay, cười rạng rỡ – và dòng chữ đỏ: 'Hãy nhớ anh đã làm gì.'
Linh lật mặt sau, thấy thêm một dòng: 'Có kẻ phản bội trong tầm tay em.' Cô ném phong bì xuống, toàn thân run nhẹ. Người đặt nó vào phòng kín không thể là người ngoài. Kẻ phản bội... Lâm Phương? Hay ai đó?
Cô nhấc điện thoại định gọi Phương, nhưng lại dừng. Nếu Phương thực sự bị mua chuộc, mọi cuộc gọi đều bị theo dõi. Linh nhắm mắt, gắng trấn tĩnh. Cô sẽ không để bất kỳ ai phá hỏng kế hoạch trả thù của mình.
Chiếc điện thoại reo lần nữa. Lâm Phương xuất hiện trên màn hình. Linh hít sâu, bắt máy: 'Phương, em có sao không?' Giọng Phương run rẩy: 'Chị... em có chuyện muốn nói. Gặp em tối nay được không?'
Linh đồng ý, lòng nặng trĩu. Cô biết cuộc gặp này có thể thay đổi tất cả. Và bức ảnh đe dọa không chỉ là lời cảnh báo – nó là lời tuyên chiến.
Cô nhìn ra cửa sổ, mây đen kéo đến báo hiệu cơn bão. Chưa bao giờ cô cảm thấy cô đơn và mạnh mẽ đến thế.