Ánh đèn văn phòng sáng rõ, nhưng lòng Lâm Linh lại chìm trong bóng tối nghi ngờ. Cô ngồi sau bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào bức ảnh cũ trên tay – cô và Trần Huy thời còn yêu nhau, nụ cười non nớt, ánh mắt tin tưởng. Kèm theo lời đe dọa: 'Hãy nhớ anh đã làm gì.'
Linh lật đi lật lại bức ảnh. Chỉ có một người có thể lấy được tấm ảnh này từ album cũ của cô – Lâm Phương.
Bạn thân từ đại học, người duy nhất biết căn hộ cũ, biết nơi cô cất giữ kỷ vật. Tim Linh thắt lại.
Cô nhấc máy, gọi cho Lâm Phương: 'Tối nay em đến nhà anh chị được không? Có chuyện riêng cần bàn.' Giọng Phương vẫn ngọt ngào: 'Dạ chị, em đến ngay.'
Tám giờ tối, Lâm Phương gõ cửa căn hộ của Linh. Khuôn mặt lo lắng: 'Chị gọi em gấp vậy? Có chuyện gì thế?'
Linh không trả lời, chỉ đặt bức ảnh lên bàn. 'Em biết gì về tấm hình này không?'
Phương tái mặt, môi run run: 'Em... em không...'
'Đừng nói dối nữa, Phương.' Linh đứng dậy, giọng lạnh tanh. 'Chỉ có em biết nơi tôi cất giữ những thứ này. Tôi đã kiểm tra camera tầng hầm – em vào hồ sơ cá nhân của tôi ba ngày trước.'
Nước mắt Lâm Phương lăn dài. 'Chị Linh, em xin lỗi... em bị ép buộc.'
'Ai ép em?' Linh khoanh tay, đôi mắt sắc như dao.
'Mẹ của Trần Huy... Bà ta nói nếu em không đưa ảnh và đặt lời đe dọa lên bàn chị, bà ta sẽ hủy hoại gia đình em. Em nợ nần vì ba em bệnh nặng, bà ta hứa sẽ trả hết...'
Linh hít một hơi sâu. Cô ngồi xuống, nhẹ giọng: 'Tại sao không nói với tôi sớm hơn?'
'Em sợ... chị sẽ giận. Và bà ta còn giữ bằng chứng em lấy cắp tài liệu công ty từ tháng trước.'
Linh lắc đầu. 'Đồ ngốc. Chúng ta sẽ xử lý chuyện này cùng nhau. Đưa tôi đến gặp bà ta.'
Một căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Mẹ Trần Huy, bà Trần Thị Lan, ngồi uống trà, nhìn Lâm Linh với nụ cười đắc thắng.
'Cuối cùng cô cũng tới, Lâm Linh. Tôi nghĩ cô thông minh hơn, nhưng hóa ra cũng dễ đoán.' Bà ta đặt tách trà xuống.
Linh ngồi đối diện, giọng bình thản: 'Bà muốn gì?'
'Muốn con trai tôi được quay lại công ty. Đơn giản thế thôi.'
'Không thể.' Linh đáp gọn.
Bà Trần cười khẩy. 'Vậy thì cô đừng trách. Tôi có một bí mật về cô đây. Một bí mật động trời.'
Linh nhướng mày. 'Tôi không có gì phải sợ.'
'Cô nghĩ vậy sao?' Bà ta rút từ túi xách một phong bì cũ, bên trong là tờ giấy ố vàng. 'Đây là giấy tờ nhận nuôi của cô. Cô không phải con ruột của bố mẹ nuôi. Cô là con gái của một trùm tài phiệt đã mất tích cách đây hai mươi năm.'
Tay Linh run lên. Cô cầm tờ giấy, mắt đọc từng chữ. 'Không... không thể nào...'
'Họ tên thật của cô là Phạm Gia Linh. Cha cô là Phạm Quốc Hùng, người đứng đầu tập đoàn Đại Dương – kẻ thù không đội trời chung của tập đoàn Hoàng Kim.'
Linh ngước lên, mắt đầy tơ máu. 'Tại sao bà lại có thứ này?'
'Vì tôi từng là thư ký riêng của ông ta. Và tôi biết mọi thứ.' Bà Trần đứng dậy, nụ cười ma quái. 'Cô nghĩ cô có thể làm khó con trai tôi sao? Tôi có thể khiến cô mất tất cả.'
Lâm Linh đứng dậy, mặt trắng bệch. Cô nhìn tờ giấy nuôi dưỡng – một cuộc đời khác vừa mở ra trước mắt. Cha cô là kẻ thù của chính tập đoàn mà cô đang điều hành?
Bà Trần đẩy một tấm danh thiếp về phía cô: 'Đây là địa chỉ của ông chủ cũ của tôi. Nếu muốn biết sự thật về cái chết của cha mẹ nuôi cô, hãy đến đó.'
Linh nắm chặt tờ giấy, những suy nghĩ hỗn loạn xoay vần. Phương đã phản bội, thân thế đảo lộn, kẻ thù ập đến từ mọi phía. Cô ngẩng lên, đôi mắt khô khốc.
'Cảm ơn bà đã nói cho tôi biết sự thật. Nhưng đừng tưởng vậy là bà thắng.'
Linh bước ra khỏi căn nhà, gió đêm lạnh buốt. Cô mở danh thiếp: một cái tên lạ, một địa chỉ chưa từng biết. Cha tôi còn sống?
Cô lên xe, nhìn về phía xa. Một bí mật lớn hơn cả tình bạn phản bội – một cuộc đời mới vừa bắt đầu.