Bỏ qua đến nội dung chính
nvons

Chương 5

Cha và con gái

923 từ

Lâm Linh ngồi trong xe, tay run run cầm tấm danh thiếp mà mẹ Trần Huy đã đưa. Phạm Quốc Hùng – một cái tên xa lạ mà lại gợi lên bao nỗi niềm. Cô hít một hơi sâu, mùi da xe hòa lẫn mùi nước hoa thoang thoảng, rồi quyết định gọi số điện thoại ấy. Đầu dây bên kia đổ chuông ba lần, mỗi hồi chuông như đập vào màng nhĩ.

Một giọng nam trầm ấm vang lên: 'Linh, cuối cùng con cũng gọi.' Tim Linh đập loạn nhịp, mồ hôi túa ra trên trán. 'Ông là ai? Tại sao lại nói là cha tôi?' Giọng nói ấy nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền: 'Ta là Phạm Quốc Hùng. Ta biết con có nhiều câu hỏi. Hãy gặp ta ở quán cà phê gần nhà hát lớn, 7 giờ tối nay. Một mình.'

Linh do dự, lòng tự nhủ: Mình có nên tin không? Nhưng lòng hiếu kỳ và khao khát sự thật thôi thúc cô. Cô đồng ý, rồi lái xe thẳng đến điểm hẹn. Đường phố tấp nập, tiếng còi xe inh ỏi, nhưng tâm trí cô rối bời. Cô cảm thấy từng cơn gió lạnh luồn qua khe cửa kính.

Quán cà phê sang trọng, đèn vàng huyền ảo, vắng khách. Một người đàn ông đứng tuổi, mặc vest đen, ngồi ở góc khuất. Khi Linh đến gần, ông đứng dậy, đôi mắt hiền từ nhìn cô. 'Linh, con giống mẹ quá. Cả nụ cười rạng rỡ ấy.' Linh ngồi xuống, giữ vẻ lạnh lùng, hai tay đan chặt. 'Bằng chứng đâu?'

Ông mỉm cười buồn, rút từ túi trong một phong bì. Bên trong là ảnh cưới của một cặp đôi – người phụ nữ giống hệt Linh, với mái tóc dài và đôi mắt ấm áp. 'Mẹ con – Lâm Thanh Hà. Bà ấy mất khi con mới 3 tuổi. Ta đã phải gửi con cho người quen vì kẻ thù truy sát. Xin lỗi con.' Giọng ông nghẹn ngào. Linh siết chặt tay, nước mắt lưng tròng.

Cô gạt nước mắt, lấy lại bình tĩnh. 'Tôi cần xác nhận ADN.' Ông gật đầu, đưa cho cô một danh thiếp khác: 'Phòng khám của bác sĩ Hoàng, người đáng tin. Ngày mai có kết quả.' Linh nhận lấy, lòng dậy sóng. Nếu đây là sự thật... thì tôi đã sống trong dối trá suốt 26 năm. Cô đứng dậy, nói nhỏ: 'Tôi sẽ kiểm tra. Đừng hòng lừa tôi.'

Ông mỉm cười đầy ẩn ý, giọng trầm hơn: 'Ta hiểu. Nhưng hãy cẩn thận – kẻ thù của ta vẫn còn. Chúng sẽ làm hại con nếu biết con là con gái ta.' Linh lạnh sống lưng, gật đầu rồi quay lưng bước đi. Cảm giác như có ai đó đang dõi theo.

Linh về đến công ty trong tâm trạng rối bời. Cô cất danh thiếp vào ngăn kéo, nhìn bức ảnh đe dọa trên bàn – một tấm thiệp với dòng chữ đỏ tươi: 'Dừng lại, nếu không muốn chết.' Rốt cuộc, ai đang giăng bẫy? Cô đập tay xuống bàn, cơn tức dâng lên. 'Mình sẽ không lùi bước.'

Buổi tối, Linh đến phòng khám, lấy mẫu máu. Bác sĩ Hoàng, một người đàn ông trung niên với cặp kính trắng, nhìn cô đầy thiện cảm. 'Cô hãy quay lại sau 24 giờ. Kết quả sẽ có.' Linh cảm ơn, bước ra ngoài. Trời đã tối, đèn đường vàng vọt, gió thổi làm bay tà áo cô.

Cô tiến về bãi đỗ xe. Đột nhiên, một bóng đen lao ra từ góc tối, nhanh như cắt. Linh chưa kịp phản ứng thì một cú đánh mạnh vào đầu khiến cô choáng váng, ánh sao lóe lên trước mắt. Cô ngã xuống nền đất lạnh, cảm thấy bàn tay siết cổ mình, mùi mồ hôi hăng hắc.

Cố gắng vùng vẫy, chân cô đạp vào hộp cứu hỏa gần đó. Còi báo động vang lên chói tai. Kẻ tấn công hoảng sợ, buông tay và chạy mất – tiếng bước chân vội vã xa dần. Linh bất tỉnh, cơ thể chìm vào bóng tối.

Khi tỉnh dậy, cô thấy mình nằm trên giường bệnh, băng trắng quấn quanh đầu, mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Lâm Phương ngồi bên cạnh, mắt đỏ hoe. 'Cậu tỉnh rồi! Thật may tớ gọi cấp cứu kịp.' Linh nhăn mặt, sờ lên vết thương, cảm giác đau nhức. 'Ai đã làm?'

Phương lắc đầu: 'Camera không quay được, tối quá. Nhưng cảnh sát đang điều tra. Cậu có nghi ngờ ai không?' Linh nhắm mắt, suy nghĩ hỗn loạn. Trần Huy? Hoàng Anh? Hay kẻ thù của cha ruột? Cô cầm tay Phương, siết nhẹ: 'Phải tìm ra hắn. Trước khi hắn ra tay lần nữa.'

Phương gật đầu, nhưng ánh mắt lấp lánh điều gì đó khiến Linh chợt lạnh người. Nếu kẻ tấn công là kẻ thù của Phạm Quốc Hùng, thì việc cô gặp ông ta tối nay đã bị theo dõi. Cô với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, gọi số của Phạm Quốc Hùng. Thuê bao.

Cảm giác bất an trào dâng. Ông ấy có liên quan đến vụ tấn công này không? Hay ông cũng đang gặp nguy hiểm? Linh nhìn ra cửa sổ, màn đêm buông xuống, chỉ còn ánh đèn đường hiu hắt. Cô nắm chặt tay, quyết tâm: 'Dù thế nào, tôi cũng phải biết sự thật. Về cha tôi, về kẻ thù, và về chính mình.'