Bỏ qua đến nội dung chính
nvons

Chương 6

Phiên tòa định mệnh

1,120 từ

Ánh đèn trong phòng xử án chói lóa như những lưỡi dao vô hình, xuyên qua mọi lớp phòng bị. Lâm Linh ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên tập tài liệu dày cộm – đó là tất cả bằng chứng đanh thép về tội biển thủ của Trần Huy. Cô hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh, nhưng trái tim vẫn đập mạnh dưới lồng ngực. Bên ngoài trời đã chuyển mưa, những hạt mưa nhẹ gõ vào cửa kính như đếm ngược từng giây phút cuối cùng.

Trần Huy đứng trong bục bị cáo, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười gượng gạo, đầy thách thức. Hắn liếc nhìn Linh, ánh mắt phức tạp – hận thù, tiếc nuối, và một thứ gì đó tối tăm. Hắn ta vẫn mặc bộ vest đắt tiền, nhưng lần này nó như chiếc áo khoác của kẻ tử tù. "Chị Lâm Linh, em tưởng em thắng rồi sao?" hắn thì thầm đủ lớn để cô nghe thấy.

Luật sư của Linh đứng lên, giọng vang dội: "Thưa hội đồng xét xử, tôi xin trình bày từng số liệu cụ thể. Trong vòng 2 năm, bị cáo Trần Huy đã biển thủ 12 tỷ đồng qua các tài khoản ảo tại ba ngân hàng khác nhau. Hợp đồng giả mạo, chữ ký giả — tất cả đều có trong hồ sơ." Mỗi con số như một nhát dao đâm thẳng vào hy vọng sống của Huy. Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, ai nấy đều nín thở.

Thẩm phán nhìn thẳng vào Huy, giọng nặng nề: "Bị cáo Trần Huy, anh có gì để nói không?" Huy cười nhạt, cố giữ vẻ mặt ngạo mạn: "Tôi không biết gì cả. Cô ta vu khống tôi vì thù riêng. Chuyện tình cảm thất bại, cô ta muốn kéo tôi xuống cùng." Hắn liếc nhìn Linh với ánh mắt đầy khinh bỉ.

Linh đứng dậy. Cô không hét, không run, mà nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng lạnh như băng: "Anh nghĩ tôi không có bằng chứng sao? Phiếu chuyển khoản, email chỉ đạo, cả bản ghi âm cuộc gọi giữa anh và kế toán trưởng. Tôi có tất cả — và tôi sẽ cho cả hội đồng nghe." Cô giơ chiếc USB lên cao, ánh đèn phản chiếu trên đó lấp lánh. Huy tái mặt, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Thẩm phán ra hiệu cho nhân viên kỹ thuật kết nối. Một giây im lặng, rồi giọng nói của Huy vang lên trong loa, rõ mồn một: "Chuyển số tiền đó vào tài khoản của mẹ tôi, nhanh lên! Đừng để ai biết!" Tiếng cười khẩy của hắn ta trên băng ghi âm như lột trần bộ mặt thật. Phòng xử án im phăng phắc. Huy cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt song sắt đến trắng bệch.

"Linh ơi, em sai rồi..." Huy run rẩy nói, nhưng cô ngắt lời: "Đừng gọi tôi là em nữa. Anh đã chọn con đường của anh, và hôm nay, anh phải trả giá." Nước mắt cô không rơi, nhưng trong lòng dậy sóng. Cô đã yêu con người này, và chính hắn đã phản bội tất cả.

Sau một giờ nghị án, thẩm phán quay lại, tay cầm cây búa. "Bị cáo Trần Huy, phạm tội biển thủ tài sản, lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Mức án: 7 năm tù giam." Tiếng búa gõ xuống — đanh, gọn, không thể thay đổi. Linh thở phào một hơi dài, nhưng cảm giác nhẹ nhõm ấy không kéo dài. Cô có linh tính chẳng lành.

Khi cảnh sát dẫn Huy ra, hắn bỗng quay đầu lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đáng sợ — nụ cười của kẻ vẫn còn át chủ bài. "Linh à, em nghĩ em thắng rồi sao?" hắn khẽ nói, nhưng mỗi chữ như xoáy sâu vào tim cô. "Công ty em sắp sụp đổ rồi!" Tim Linh thắt lại, cô lao tới: "Anh nói gì?"

Huy cười to, tiếng cười vang vọng trong hành lang vắng: "Em kiểm tra tài khoản đi. Cả công ty của em — tôi đã để lại một món quà cuối cùng đấy!" Hắn bị lôi đi, nhưng những lời nói cứ đeo bám Linh. Cô đứng sững, mồ hôi lạnh túa ra, cả người run bần bật.

Linh rút điện thoại, bấm số của Lâm Phương, người bạn thân kiêm kế toán trưởng. "Phương, kiểm tra tài khoản chính của công ty ngay cho tôi!" Cô nói gấp gáp. Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng Phương run rẩy: "Linh... tài khoản chính của tập đoàn... tất cả đều bằng không. Tiền bị rút sạch từ sáng nay, chuyển khoản ra nước ngoài."

Linh loạng choạng, suýt ngã. Cô vịn vào tường, gắng giữ bình tĩnh. "Không thể nào... Làm sao hắn có thể làm điều đó trong khi đang bị xét xử?" Cô nghiến răng: "Phương, ai đã ký lệnh chuyển?" "Chữ ký của em. Nhưng em không hề ký! Là giả mạo!" Câu trả lời như xát muối vào vết thương.

Linh nhắm mắt, cố gắng suy nghĩ. Cô biết ai đứng sau: mẹ Trần Huy — bà ta là cựu thư ký của tập đoàn, biết rõ từng quy trình. Và Hoàng Anh, với danh nghĩa con gái chủ tịch tập đoàn Ánh Dương, có thể can thiệp vào ngân hàng. Cô nắm chặt điện thoại: "Chờ tôi, tôi sẽ về ngay."

Tối hôm đó, Linh ngồi một mình trong văn phòng CEO, nhìn ra thành phố lung linh ánh đèn qua ô cửa kính lớn. Công ty sắp phá sản, 500 nhân viên sẽ mất việc, tất cả sự nghiệp cô dựng xây trong 5 năm qua có thể tan thành mây khói. Cô tựa đầu vào ghế, nước mắt lặng lẽ chảy. Lần đầu tiên sau bao năm, cô cảm thấy bất lực.

Điện thoại reo. Số lạ. Linh lau nhanh nước mắt, bắt máy, giọng khàn khàn: "Alo?" Một giọng nam trung niên trầm ấm nhưng đầy uy lực vọng ra: "Linh, con gái của ta. Đừng sợ. Cha đã về rồi." Linh sững sờ, điện thoại suýt rơi khỏi tay. Cô ngồi bật dậy: "Ông... là ai?"

"Phạm Quốc Hùng. Cha ruột của con. Ngày mai, ta sẽ gặp con. Ta có thể cứu công ty của con. Đừng nói cho ai biết." Giọng nói dứt khoát, không cho phép từ chối. Linh ngồi lặng im, màn đêm bên ngoài tối đen như mực. Nhưng trong lòng cô, một tia sáng leo lét bắt đầu cháy lên — chưa phải lúc để đầu hàng.