Bỏ qua đến nội dung chính
nvons

Chương 7

Người cha bí ẩn ra tay

1,003 từ

Ánh đèn mờ trong phòng làm việc chỉ còn le lói từ màn hình máy tính. Lâm Linh nhìn chằm chằm vào con số âm trên tài khoản công ty, đầu ngón tay lạnh ngắt. Hết thật rồi sao? Cô thì thào, mắt cay xè.

Bỗng nhiên, cô nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Không thể nào! Mọi công sức bao năm, tất cả đều tan thành mây khói chỉ vì một kẻ phản bội? Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh.

Chuông điện thoại reo lên giữa không gian tĩnh mịch, âm thanh chói tai xé toạc sự im lặng. Linh giật mình, nhìn màn hình: số lạ. Cô do dự rồi nhấc máy, giọng mệt mỏi: 'Alo?'

Giọng một người đàn ông trầm ấm vang lên, mang theo sự ấm áp lạ thường: 'Linh, ba đây. Phạm Quốc Hùng.' Tim Linh như ngừng đập. Cô lặp lại trong đầu: Phạm Quốc Hùng? Cha ruột của mình? 'Tôi biết chuyện công ty con. Ba đã sắp xếp một khoản bảo lãnh. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.'

Linh siết chặt điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch. Giọng cô run lên vì xúc động và hoài nghi: 'Tại sao ông lại giúp tôi? Ông không phải là người đã bỏ rơi tôi suốt 25 năm qua?' Cô vẫn chưa tin vào kết quả ADN, nhưng giọng nói ấy mang một sự chắc chắn kỳ lạ.

Ông Hùng thở dài, tiếng thở nặng nề vọng qua điện thoại: 'Vì con là con gái ba. Ba đã để lỡ quá nhiều năm. Để ba lo chuyện này.' Rồi ông cúp máy, để lại Linh với bao suy nghĩ hỗn độn.

Sáng hôm sau, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu lên tòa nhà tập đoàn Hoàng Kim. Trước cổng, một chiếc xe Rolls-Royce đen bóng dừng lại, thu hút mọi ánh nhìn. Phạm Quốc Hùng bước xuống, tay cầm tập hồ sơ. Ông mặc bộ vest xám, đeo kính râm, dáng vẻ uy nghi. Nhân viên xôn xao bàn tán: 'Ai thế?', 'Có vẻ là đại gia!'

Linh đón ông ở sảnh, hơi lúng túng. 'Thưa ông...' Cô chưa kịp nói hết, ông Hùng đã đưa hồ sơ cho cô, giọng trầm nhưng dứt khoát: 'Mở ra xem đi. Ba đã mua lại 51% cổ phần của tập đoàn Ánh Dương. Hoàng Anh và cha nó giờ không còn gì.'

Linh mở tập tài liệu, mắt mở to, miệng há hốc. Chuyện này... Cô ngước lên nhìn ông, không giấu nổi sự kinh ngạc: 'Làm sao ông làm được điều này chỉ trong một đêm? Cả tập đoàn Ánh Dương, 51% cổ phần, ít nhất phải vài trăm tỷ!'

Ông Hùng mỉm cười, tháo kính ra, đôi mắt sắc bén nhưng chan chứa tình thương: 'Ba đã chuẩn bị từ lâu. Chỉ chờ thời điểm thích hợp. Và khi thấy con gặp nguy hiểm, ba không thể đứng yên. Đây là một phần của kế hoạch, nhưng chưa phải tất cả đâu.'

Tin tức lan nhanh như cháy rừng. Chỉ sau một giờ, khắp giới thương trường đều biết: Lâm Linh có cha ruột là ông trùm Phạm Quốc Hùng, và ông ta vừa nuốt gọn Ánh Dương. Hoàng Anh gọi điện cho Linh, giọng khản đặc, đầy oán hận: 'Lâm Linh, cô đã làm gì? Công ty tôi... cha tôi...'

Linh nhấc máy, giọng lạnh tanh, từng chữ như nhát dao: 'Cô nghĩ tôi sẽ tha thứ sao? Cô và Trần Huy đã hãm hại tôi, rút sạch tiền của công ty, nhưng giờ đến lượt tôi. Hãy tận hưởng sự sụp đổ của mình. Và nhớ, đây mới chỉ là bắt đầu.' Cô cúp máy, không để Hoàng Anh kịp nói thêm lời nào.

Trong phòng, Linh đứng lặng nhìn ra cửa sổ. Cảm giác hả hê xen lẫn hoài niệm: Giá như mẹ còn sống mà thấy được cảnh này. Cô lắc đầu, gọi điện cho Lâm Phương: 'Mọi thứ ổn rồi. Chúng ta tiếp tục.'

Buổi tối, tại một nhà hàng sang trọng trên tầng thượng của khách sạn năm sao, Linh ngồi đối diện với Phạm Quốc Hùng. Trên bàn là những món ăn tinh tế: tôm hùm nướng, bò Wagyu sốt nấm, rượu vang đỏ Pháp. Nến lung linh, nhạc du dương, nhưng Linh không thể tập trung.

Cô nâng ly rượu, tay hơi run: 'Cảm ơn ông... ba. Vì tất cả.' Cô ngập ngừng từ 'ba', nhưng nó khiến ông Hùng mỉm cười rạng rỡ, mắt long lanh: 'Cảm ơn con đã gọi ba một tiếng ba.'

Linh cúi đầu, lòng dậy sóng. Rồi ông Hùng nói, giọng trầm xuống: 'Con xứng đáng được biết sự thật.' Ông đặt ly xuống, nhìn thẳng vào mắt cô: 'Không chỉ về thân thế của con, mà còn về mẹ con.'

Linh đứng bật dậy, chiếc ly suýt rơi. Mắt cô mở to kinh hoàng: 'Mẹ tôi? Bà ấy... còn sống?' Cô nghẹn ngào, nước mắt trào ra.

Ông Hùng gật đầu, mắt đượm buồn, giọng nghẹn lại: 'Bà ấy vẫn còn sống. Nhưng bà đã bị giam cầm suốt 25 năm qua, bởi chính kẻ thù của gia đình ta.' Ông nắm chặt tay, gân xanh nổi lên.

Linh thấy đầu óc quay cuồng. Mẹ tôi... còn sống? Cô ngã phịch xuống ghế, nước mắt lăn dài trên má. 'Bà ấy ở đâu? Tôi phải gặp bà ấy!' Cô nức nở, không kiềm chế được.

Ông Hùng nắm tay cô, siết nhẹ, giọng bình tĩnh nhưng đầy quyết tâm: 'Bình tĩnh, con gái. Ba sẽ đưa con đến gặp mẹ. Nhưng phải cẩn thận. Kẻ thù vẫn còn đó, chúng có thể tấn công bất cứ lúc nào.'

Linh nhìn cha, lần đầu tiên cảm thấy một tia hy vọng thật sự. Cô nhìn chăm chú vào đôi mắt ấy, đọc thấy nỗi đau và quyết tâm. Mẹ ơi, con sắp gặp mẹ rồi. Cô thì thầm, lòng rực cháy.