Ngay sau bữa tối với cha, tôi gần như chạy về căn hộ, đầu óc quay cuồng. Những lời ông nói cứ vang vọng trong tôi: 'Mẹ con còn sống.' Tôi đã nghĩ bà đã chết từ lâu, nhưng không – bà bị giam cầm suốt 25 năm. Tôi đập tay xuống bàn, mắt rực lửa. Không thể nào. Kẻ nào đã làm điều này? Ai dám tước đoạt mẹ tôi khỏi tôi?
Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho cha với giọng khẩn trương. 'Ba, con cần biết mọi thứ. Mẹ đang ở đâu? Ai đã bắt bà ấy?' Tay tôi siết chặt điện thoại, mồ hôi lấm tấm.
Ông Hùng thở dài, giọng nặng trĩu như cả gánh núi. 'Con gái ơi, kẻ đó rất nguy hiểm. Đó là Trần Minh Hoàng – cha của Hoàng Anh.'
Tôi sững người. Trần Minh Hoàng – chủ tịch tập đoàn Ánh Dương, kẻ đã cướp người yêu cũ của tôi? Máu trong người tôi sôi lên. 'Hắn? Hắn đã làm gì?'
Cha tôi kể lại: 'Mẹ con - bà Lan - từng là CEO của một công ty lớn. Hợp tác với Hoàng. Hắn đã gài bẫy, vu khống, biến bà thành tội phạm. Và khi bà chuẩn bị ra tòa, hắn cho người bắt cóc.' Giọng ông khản đặc.
Tôi nghiến răng đến chảy máu. 'Và không ai tìm ra bà ấy?'
Ông lắc đầu, mắt đỏ hoe. 'Ta đã tìm 25 năm. Hắn giấu bà trong một biệt thự riêng, có vệ sĩ canh gác suốt ngày đêm. Ta không thể tiếp cận.'
Tôi đứng dậy, lòng quyết tâm. 'Vậy con sẽ đến gặp hắn. Nói chuyện trực tiếp.'
Cha tôi cảnh báo: 'Nó nguy hiểm. Đừng đến một mình. Hắn có thể làm hại con.' Nhưng tôi đã có quyết định. Tôi không thể chờ thêm một ngày nào nữa. Tôi cúp máy, mặc cho giọng ông vọng lại.
Tôi lái xe đến dinh thự của Trần Minh Hoàng. Cổng sắt cao ngất, vệ sĩ đông đúc như quân đội. Tôi bấm chuông, nói với giọng lạnh lùng: 'Bảo với chủ nhà, Lâm Linh đến gặp. Về mẹ tôi.'
Vài phút sau, cánh cổng mở ra. Tôi bước vào, lòng căng như dây đàn. Mùi hoa nhài nồng nặc, nhưng không thể che được mùi nguy hiểm.
Trần Minh Hoàng ngồi trong phòng khách, điệu bộ thượng lưu. Hắn cười nhạt, tay xoay ly rượu. 'Cô Linh, cuối cùng cũng gặp. Ta đã chờ.'
Tôi không ngồi. Đứng thẳng, mắt nhìn chằm chằm vào hắn: 'Ông đang giữ mẹ tôi. Trả bà ấy lại.' Giọng tôi cứng rắn.
Hắn cười lớn, tiếng cười vang trong căn phòng. 'Mẹ cô? À, bà Lan xinh đẹp. Ta đã nuôi bà ấy 25 năm. Nhưng bà ấy không muốn gặp cô đâu. Cô có biết bà ấy là tội phạm không?'
'Nói dối!', tôi gầm lên, chân bước tới một bước. 'Bà ấy vô tội! Ông đã vu khống!'
Hắn đứng dậy, bước lại gần tôi, mặt kề sát. 'Thật đấy. Bà ấy biết mình là tội phạm. Ta đã cho bà ấy cuộc sống an toàn. Cô muốn phá hỏng?' Hơi thở hắn phả vào mặt tôi, nồng nặc rượu và quyền lực.
Tôi lắc đầu, rút từ túi một tập tài liệu. 'Tôi có bằng chứng ông đã vu khống. Hồ sơ kế toán giả mạo, lời khai của nhân viên cũ. Và tôi sẽ đưa ông ra tòa.' Tôi ném tập tài liệu xuống bàn, tiếng giấy va đập khô khốc.
Mặt hắn tối sầm, mắt híp lại. 'Cô dám? Nếu động vào ta, cô sẽ không bao giờ thấy mặt mẹ nữa. Ta đã sắp xếp – chỉ một mệnh lệnh, bà ấy sẽ biến mất mãi mãi.' Hắn nhấc điện thoại lên, ngón tay lơ lửng trên nút gọi.
Tôi lùi lại, lạnh toát sống lưng. Cả người tôi run lên. Hắn nói tiếp: 'Hãy suy nghĩ kỹ, cô bé. Hoặc cô im lặng, mẹ cô sống thoải mái. Hoặc cô làm loạn, mẹ cô chết.'
Tôi nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay, máu rỉ ra. Trong đầu tôi một ý nghĩ lóe lên: hắn đang nói dối. Mẹ tôi đâu có tội. Nhưng trước mắt, tôi phải giữ bình tĩnh. Tôi gật đầu, giọng khàn khàn: 'Tôi sẽ suy nghĩ.'
Tôi bước ra khỏi dinh thự, lòng sục sôi. Cổng sắt đóng sầm sau lưng. Tôi không tin lời hắn. Bằng mọi giá, tôi sẽ tìm ra mẹ. Trong túi, chiếc điện thoại rung lên – một tin nhắn từ số lạ: 'Bà ấy ở biệt thự số 9, đường Hoa Sữa. Hãy đến ngay.'