Bỏ qua đến nội dung chính
nvons

Chương 9

Cuộc chiến cuối cùng

1,041 từ

Linh nhìn chằm chằm vào tin nhắn: 'Bà ấy ở biệt thự số 9, đường Hoa Sữa. Hãy đến ngay.' Cô không thể chờ đợi thêm. Nhưng lần này, cô sẽ không đi một mình.

Cô gọi ngay cho Phạm Quốc Hùng: 'Cha, con biết mẹ ở đâu rồi. Chúng ta phải đến ngay.' Giọng cô run run, nhưng đầy quyết tâm.

Giọng ông Hùng trầm xuống: 'Con chắc chứ? Nếu đó là bẫy thì sao?' Ông lo lắng, nhưng cũng hy vọng.

Linh cắn môi: 'Dù là bẫy, con cũng phải liều. Con không thể để mẹ chịu đựng thêm.' Cô siết chặt điện thoại, trái tim đập thình thịch.

Ông Hùng im lặng một lúc, rồi thở dài: 'Được rồi, cha sẽ sắp xếp cảnh sát. Con chờ cha.' Linh biết cha cô đang làm hết sức mình.

Ba mươi phút sau, xe của ông Hùng đỗ trước cửa. Bên cạnh là vài cảnh sát mặc thường phục. Linh bước lên, lòng căng như dây đàn. Cô chào cảnh sát, nhận được cái gật đầu trấn an.

Biệt thự số 9 nằm khuất trong một con hẻm vắng, tường rào phủ đầy dây leo. Từ ngoài cổng đã thấy lớp rào sắt cao ngất, đỉnh gắn mảnh chai hoen gỉ. Linh hít một hơi sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và xa xa là tiếng chó sủa. Cô gật đầu với cha.

Chiếc xe ủi của cảnh sát lao thẳng vào cổng, tiếng kim loại va chạm chói tai. Cảnh sát ào vào bên trong, súng sẵn sàng. Linh lao theo, tim đập mạnh, mắt dáo dác tìm mẹ.

Trong phòng khách sang trọng, Trần Minh Hoàng đang ngồi điềm nhiên trên ghế sofa, tay vuốt ve ly rượu vang đỏ. Hắn nhếch mép: 'Ta biết mày sẽ đến. Nhưng mày đến một mình à?' Giọng hắn mỉa mai.

Linh nhìn thẳng vào mắt hắn, không chút sợ hãi: 'Ông nghĩ tôi sợ à? Mẹ tôi đâu?' Cô bước tới một bước, cảnh sát cản lại.

Trần Minh Hoàng cười khẩy, mắt híp lại như kẻ săn mồi: 'Lên lầu hai, phòng cuối. Nhưng cửa có khóa điện tử, mật mã chỉ ta biết. Nếu mày muốn, hãy giết ta đi.' Hắn rút súng từ dưới gối, chĩa về phía Linh.

Một cảnh sát tiến lên, giọng cứng rắn: 'Ông Trần, xin ông hợp tác. Đừng làm điều dại dột.'

Bất ngờ, Trần Minh Hoàng rút một khẩu súng từ dưới gối. 'Đừng ai động đậy!' Hắn chĩa họng súng về phía Linh, tay run nhẹ. Linh đứng yên, mắt không rời họng súng, trong lòng cô bỗng bình tĩnh lạ thường.

Phạm Quốc Hùng bước lên trước, giọng trầm nhưng uy lực: 'Hoàng, buông súng xuống. Mày không thoát được đâu. Cảnh sát bao vây hết rồi.'

Trần Minh Hoàng cười điên dại, mắt đỏ ngầu: 'Ta đã mất hết cả rồi. Ít nhất ta sẽ kéo con gái mày xuống địa ngục cùng!' Ngón tay hắn nắm chặt cò súng.

Ngay lúc đó, một tiếng động vang lên. Cửa sổ phòng khách vỡ tan. Một phát đạn từ xa bắn trúng tay cầm súng của Trần Minh Hoàng. Hắn rú lên, buông súng, ôm tay đầm đìa máu. Cảnh sát lao vào khống chế, quật hắn xuống đất.

Hai cảnh sát tóm Trần Minh Hoàng, đọc quyền im lặng. Hắn gào thét: 'Mày sẽ không thoát đâu, con nhỏ!' Linh ném cho hắn ánh nhìn khinh bỉ, rồi lao lên lầu.

Cô tìm phòng cuối hành lang, đếm ngược từ số 1. Cánh cửa thép kín mít, bàn phím điện tử đỏ lòa. Cô run rẩy nhập mật mã: ngày sinh của bà. Bàn tay cô run đến mức ấn sai hai lần. Lần thứ ba, cạch – cửa mở.

Bên trong, một người phụ nữ gầy gò, tóc bạc phơ, ngồi co ro trên giường, tay ôm đầu gối. Linh khựng lại, nước mắt trào ra. Đôi mắt người phụ nữ mở to, rưng rưng: 'Linh... con à... con đến cứu mẹ sao?'

Linh òa khóc, chạy đến ôm chầm lấy mẹ: 'Mẹ! Con xin lỗi, con đến muộn quá!' Bà mẹ ôm cô, vuốt tóc cô, khóc nức nở. Mùi người mẹ – mùi thuốc sát trùng và nắng – khiến Linh đau lòng.

Phạm Quốc Hùng bước vào, đứng lặng nhìn cảnh tượng, khóe mắt đỏ hoe. Ông khẽ lau nước mắt: 'Em... cuối cùng anh cũng tìm thấy em.' Giọng ông nghẹn ngào.

Người phụ nữ – mẹ Linh – ngước lên, mỉm cười yếu ớt: 'Anh... vẫn còn nhớ em sao?' Hai người nhìn nhau, bao nhiêu năm xa cách hóa thành giọt lệ.

Gia đình ba người ôm nhau giữa căn phòng chật hẹp. Linh cảm thấy trái tim mình như vỡ òa hạnh phúc, ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.

Bên dưới, tiếng còi xe cảnh sát vang lên. Trần Minh Hoàng bị dẫn đi, tay còng, mặt cúi gằm. Cuộc chiến cuối cùng tạm thời kết thúc.

Tại bệnh viện, mẹ Linh được kiểm tra sức khỏe. Ánh đèn neon hắt lên tường, mùi cồn nồng nặc. Bác sĩ nói bà chỉ bị suy dinh dưỡng, sẽ hồi phục. Linh thở phào, nắm chặt tay mẹ.

Ngồi bên giường mẹ, tay trong tay cha, Linh cảm thấy lần đầu tiên trong đời mình thực sự có một gia đình. Nhưng khi cô lấy điện thoại ra để thông báo cho Lâm Phương, một tin nhắn mới hiện lên.

Tin nhắn từ số lạ: 'Cô nghĩ cô thắng rồi? Trò chơi mới bắt đầu. – Kẻ thù của cô.' Linh cứng đờ, cảm giác chiến thắng tan biến, thay vào đó là nỗi sợ lạnh buốt từ sống lưng. Cô nhìn cha, mẹ đang ngủ, lòng bối rối.

Cô tự hỏi: Kẻ này là ai? Còn muốn gì ở cô? Và cuộc chiến nào đang chờ phía trước? Tay cô nắm chặt điện thoại, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Nắm chặt điện thoại, Linh thì thầm: 'Dù là ai, tôi cũng không sợ. Vì tôi đã có gia đình của mình.' Ánh mắt cô trở nên kiên định, sẵn sàng cho bất cứ thử thách nào.