Ánh nắng ban mai len lỏi qua rèm cửa, chiếu lên gương mặt mẹ Linh. Những tia sáng vàng nhảy nhót trên làn da nhợt nhạt, như muốn xóa đi dấu vết của những năm tháng bị giam cầm. Bà đang ngủ say, hơi thở đều đặn, bình yên. Linh ngồi bên giường, nắm chặt tay mẹ, lòng lần đầu tiên tràn ngập cảm giác nhẹ nhõm. Cô khẽ siết tay, thì thầm: 'Mẹ ơi, đã qua rồi.'
Phạm Quốc Hùng đứng ở cửa, khẽ gật đầu với con gái. Ông không nói gì, nhưng ánh mắt đã thay lời muốn nói: mọi chuyện đã qua rồi. Linh nhìn cha, thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má ông. Cô đứng dậy, ôm chặt lấy ông, cảm nhận hơi ấm từ vòng tay cha. 'Cảm ơn cha,' cô nói khẽ, 'vì đã luôn ở bên con.'
Linh rời phòng mẹ, thấy Lâm Phương đang ngồi ở bàn ăn, dọn bát đũa. Mùi cà phê thơm lừng quyện với tiếng xoong chảo leng keng. Phương mỉm cười gượng gạo – cả hai vẫn chưa hoàn toàn nguôi ngoai chuyện cũ. 'Ăn sáng đi,' Phương nói, giọng nhẹ nhàng, đặt đĩa bánh mì nóng hổi trước mặt Linh. 'Hôm nay em có kế hoạch gì không?'
Linh ngồi xuống, nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng tan chậm trên đầu lưỡi, mang theo chút tỉnh táo. Cô nhìn Phương, do dự một chút rồi nói: 'Chiều nay anh ấy… Trần Huy muốn gặp tôi. Trong tù.' Phương sững lại, tay đặt cốc nước chợt dừng. 'Em định đi?' giọng cô bạn đầy lo lắng. 'Ừ. Để kết thúc mọi thứ.' Linh đáp, mắt nhìn xa xăm.
Buổi chiều, Linh bước vào trại giam với tâm trạng lạ lùng. Mùi sắt thép và chất khử trùng xộc vào mũi. Cô ngồi xuống ghế, tay run nhẹ. Trần Huy ngồi sau tấm kính, quần áo tù nhân, mái tóc hớt ngắn. Hắn gầy hơn trước, mắt thâm quầng. Hai người nhìn nhau, im lặng. Cuối cùng, Huy cất giọng khàn đặc: 'Anh… xin lỗi.'
Linh không nói. Cô chỉ nhìn hắn, chờ đợi. Ánh mắt cô lạnh lùng, không chút dao động. Huy cúi đầu, giọng nghẹn ngào: 'Anh biết mọi thứ anh làm đều sai. Anh đã phản bội em, hãm hại em. Và giờ anh phải trả giá. Nhưng em xứng đáng được nghe lời xin lỗi.' Hắn thở dài, mắt đỏ hoe. 'Anh xin lỗi vì đã không trân trọng em.'
Linh hít sâu. 'Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh. Nhưng giữa chúng ta, không thể quay lại.' Giọng cô dứt khoát, sắc lạnh. Huy gật đầu, nước mắt lăn dài trên má. 'Anh hiểu. Anh chỉ mong em hạnh phúc.' 'Tôi sẽ hạnh phúc.' Linh đứng dậy, quay lưng bước ra cửa. Ánh nắng chiếu vào phòng, tạo thành vệt sáng dài. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng.
Buổi tối, Linh gặp lại một người bạn cũ – Minh, chàng trai từng thầm yêu cô thời đại học. Họ ngồi trong quán cà phê quen thuộc, nhạc jazz du dương. 'Nghe nói mọi chuyện đã kết thúc?' Minh hỏi, mắt nhìn cô với vẻ quan tâm. 'Gần như vậy. Chỉ còn vài chuyện linh tinh.' Linh mỉm cười, lần đầu tiên thấy thoải mái. Họ nói chuyện về những kỷ niệm cũ, về những buổi học nhóm, về những giấc mơ thời sinh viên.
Minh vẫn tốt bụng, chân thành như ngày nào. Anh kể về công việc hiện tại, về những chuyến đi, về cuốn sách anh đang đọc. Linh thấy lòng ấm áp, như được sưởi ấm từ bên trong. 'Em có muốn đi chơi cuối tuần này không?' Minh ngập ngừng, tay vo tròn tờ giấy. Linh không trả lời ngay, nhưng ánh mắt cô đã nói thay câu trả lời. Cô gật đầu. 'Được.'
Về nhà, Linh thấy một phong bì đen trên bàn làm việc. Tim cô đập nhanh hơn. Cô mở ra, tay run run, bên trong là một tập tài liệu dày. Trên cùng là tấm ảnh của một người phụ nữ trẻ, mái tóc xoăn dài, đôi mắt sắc lạnh. Kèm theo dòng chữ: 'KẺ THÙ CỦA CÔ – TÊN THẬT: TRẦN THỊ HUYỀN.' Mùi mực in mới phảng phất.
Linh run tay lật tiếp. Bên dưới là bằng chứng cho thấy người phụ nữ này đang lên kế hoạch trả thù cho cha mình – Trần Minh Hoàng, kẻ vừa bị bắt. Cô đọc nhanh những dòng chữ, mỗi chữ như một nhát dao đâm vào tim. Những bức ảnh chụp lén, những cuộc điện thoại đe dọa, những kế hoạch chi tiết. Chuông báo động đổ vang trong đầu Linh.
Cô ngồi sụp xuống ghế, lòng hỗn loạn. Cuộc chiến chưa kết thúc. Trần Thị Huyền, cô con gái thứ hai của Trần Minh Hoàng, đã xuất hiện. Nắm đấm của Linh siết chặt. Cô biết, ngày mai sẽ lại là một ngày chiến đấu. Bên ngoài, màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Linh, ngọn lửa chiến đấu lại bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.